Lọc Truyện

 Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ

Hiện tại website cần kinh phí duy trì nên hiện Quảng cáo ! Mong các bạn ủng hộ để bọn mình tiếp tục phát triển nhé

Chương 4 Tu Luyện

Diệp Tinh đem hành lí chuyển tới phòng ngủ giúp Lâm Tiểu Ngư 

Một phòng ngủ sáu người, lúc này cái năm người khác vẫn chưa tới. 

Sau đó, Diệp Tinh tới nơi làm thủ tục tạm nghỉ học của trường, hỏi thăm một chút thủ tục tạm nghỉ cần có những giấy tờ gì. 

Căn cứ theo quy định, thời gian tạm nghỉ học của đại học tối đa là 2 năm. 

Làm xong những việc này, Diệp Tinh và Lâm Tiểu Ngư liền đến bệnh viện. 

. . . 

Một nơi nào đó trong bệnh viện, một người đàn ông trung niên đang chống gậy bước từng bước khó khăn, trong tay ông còn cầm một ít tờ đơn. 

Người đàn ông thân thể cường tráng, nhưng trên mặt tràn đầy vẻ tang thương, bên tóc mai còn lộ ra một chút tóc trắng. 

"Ba." Nhìn thấy người đàn ông, Diệp Tinh vội vàng chạy tới. 

"Tiểu Tinh." Diệp Kiến An nhìn thấy con trai mình, trên mặt lộ ra vẻ tươi cười, quơ quơ tờ đơn trong tay nói: "Lấy cho mẹ con chút thuốc." 

"Bác Diệp." Bên cạnh Diệp Tinh, Lâm Tiểu Ngư vội vàng nói. 

"Là Tiểu Ngư à." Diệp Kiến An mỉm cười gật đầu. 

Ông đã sớm nhận ra quan hệ của con trai mình và Lâm Tiểu Ngư, nhưng lúc này ông thở dài một hơi trong lòng. 

Nhà bọn họ bây giờ đã biến thành như vậy, kết quả của Diệp Tinh và Lâm Tiểu Ngư cuối cùng như thế nào, ai cũng không đoán trước được. 

"Ba, ba ngồi xuống đây, con đi lấy thuốc." Diệp Tinh nhìn ba mình, cố nén chua xót trong lòng. 

Ba hắn mới chỉ bốn mươi mấy tuổi, nhưng là kiếp trước lúc mẹ bị chuẩn đoán ung thư gan giai đoạn cuối, tinh thần cha thoáng chốc trở nên vô cùng ủ rũ, sau ngã gãy chân phải, không ai đồng ý tuyển ông vào làm việc, cả người chịu một cú đả kích cực lớn. 

Trong thời gian một năm rưỡi, Diệp Kiến An mới bốn mươi mấy tuổi nhưng tóc hầu như đã bạc hết, nhìn giống như cụ già bảy mươi tuổi vậy, sau khi Lưu Mai qua đời, ông cũng bệnh không dậy nổi, cuối cùng chỉ vẻn vẹn mười ngày trôi qua, ông cũng ra đi. 

Ba mẹ lần lượt rời đi, đối là một đả kích cực lớn đối với Diệp Tinh, hắn không dễ dàng gì mới thoát ra được, sau khi thời kì đen tối ập xuống , hắn vùng vẫy sinh tồn trong những ngày tận thế. 

Cầm đơn đi lấy một số thuốc, Lâm Tiểu Ngư, Diệp Kiến An theo sau đó Diệp Tinh đi vào bên trong một phòng bệnh. 

Lúc này một người phụ nữ trung niên sắc mặt có chút yếu ớt đang nằm trên giường bệnh. 

"Tiểu Tinh." Lưu Mai thấy con trai mình đến, trên mặt lộ vẻ tươi cười, sau đó lại thấy Lâm Tiểu Ngư, vội vàng nói: "Tiểu Ngư, cháu cũng tới?" 

"Bác gái." Lâm Tiểu Ngư để một ít đồ đã mua xuống. 

Diệp Tinh yên lặng đứng nhìn mẹ mình, thậm chí ánh mắt đã hơi đỏ. 

Kiếp trước, trong khoảng thời gian mẹ điều trị, con ma ốm tra tấn khiến mẹ từ một người mẹ dịu dàng biến thành dáng vẻ người chẳng ra người. 

Vì không muốn trở thành gánh nặng cho con trai mình, thậm chí đã có mấy lần muốn tự sát, khóc lóc nói xin lỗi Diệp Tinh, tới tận lúc lâm chung vẫn còn mang theo nỗi hổ thẹn. 

Nghiêm mẫu từ phụ, từ nhỏ mẹ Lưu Mai đã rất cưng chiều Diệp Tinh, sự ỷ lại của Diệp Tinh với bà rất lớn. 

Cái chết của mẹ là một cứ sốc cực lớn với hắn, hắn còn chưa tới hai mươi, mẹ còn chưa được hưởng chút phúc nào. 

Mấy tháng sau khi Lưu Mai chết, hắn thường xuyên tỉnh lại từ trong mơ, lần nào cũng lấy nước mắt rửa mặt. 

Con muốn nuôi mà mẹ cha không đợi, hắn lúc đó đã trải qua cú sốc lớn đầu tiên trong cuộc đời. 

Hiện tại, mẹ lại sống sờ sờ trước mặt hắn. 

"Mẹ." Diệp Tinh tiến lên, nắm chặt tay mẹ, tiếng nói đxa có chút nghẹn ngào. 

"Sao vậy, Tiểu Tinh?" Lưu Mai nhận ra con trai mình có chút khác thường, không nhịn được hỏi. 

Hít sâu một hơi, Diệp Tinh nhìn mẹ mình cười nói: "Mẹ, mẹ nhất định sẽ khỏa lại, con bảo đảm." 

" Ừ, mẹ còn phải nhìn con lấy vợ chứ." Lưu Mai cười nói, bà nhìn Lâm Tiểu Ngư bên cạnh một cái. 

Nhất thời, mặt Lâm Tiểu Ngư nổi lên một mảng hồng nhuận. 

"Tiểu Tinh, hôm nay không phải ngày con và tiểu Ngư báo danh à?" Bên cạnh, Diệp Kiến An hỏi. 

Ông biết thời gian báo danh của đại học thành phố Thượng Hải. 

Diệp Tinh suy nghĩ một chút, nói: "Ba, con định tạm nghỉ học một thời gian." 

"Tạm nghỉ học?" Sắc mặt Diệp Kiến An, Lưu Mai hơi thay đổi. 

Thấy biểu tình của ba mẹ, Diệp Tinh vội vàng nói: "Nhưng mà con bảo đảm tạm nghỉ tối đa nửa học kỳ, con đã nói với phía trường học rồi.” 

Diệp Kiến An thấy Diệp Tinh đã tiền trảm hậu tấu, ông thở dài một hơi, nói: "Nếu con đã quyết định, vậy chúng ta cũng chẳng nói gì được. Nhưng nửa học kỳ sau, không cần biết tình hình của chúng ta như thế nào, con nhất định phải trở về đại học thành phố Thượng Hải học tập." 

"Phải đó, Tiểu Tinh, con thi đậu đại học thành phố Thượng Hải là vinh quang của thôn chúng ta, tuyệt đối không thể bỏ học." Lưu Mai vậy vội vàng nói. 

Diệp Kiến An học hết cấp ba thì bỏ học, Lưu Mai học vài năm tiểu học liền nghỉ không học nữa, giờ đây Diệp Kiến An cũng chỉ tìm được một vài công việc chân tay trong xã hội, Lưu Mai cũng chỉ có thể tìm một ít công việc rửa chén làm kế sinh nhai sống qua ngày. 

Không có kiến thức, ở trong xã hội sẽ thấp hơn người khác một tầng. 

Cho dù bệnh nặng hơn nữa, bà cũng không muốn trễ nãi đứa nhỏ của mình. 

"Con biết." Diệp Tinh gật đầu, hắn suy nghĩ một chút hỏi: "Ba, tiền điều trị của mẹ thế nào?" 

"Chú con, bác con cũng đã cho vay tiền, có khoảng mười vạn , cộng thêm ít tích góp của nhà chúng ta, tạm thời không cần vì phỉa lo lắng chuyện tiền nong." Diệp Kiến An nói. 

Gật đầu một cái, Diệp Tinh biết tình huống này, tiền chữa trị của mẹ kiếp trước phần lớn đều từ chú, bác hắn. 

Ở lại bệnh viện một lát, đưa thủ tục nghỉ học và một ít giấy tờ cho ba mẹ ký tên, Diệp Tinh và Lâm Tiểu Ngư lại quay về trường học, nộp thủ tục nghỉ học cho phía nhà trường. 

"Tiểu Ngư, anh còn có việc, em ở lại trường học đi, lát nữa anh đi mua một chiếc điện thoại, sau đó gọi cho em." Diệp Tinh nhìn Lâm Tiểu Ngư nói . 

" Vâng." Lâm Tiểu Ngư gật đầu một cái, mặt nghiêm túc nói: "Diệp Tinh, có chuyện gì anh nhất định phải nói với em, còn về chuyện tiền, em cũng sẽ nghĩ một chút biện pháp." 

"Rõ, thưa bà quản gia nhỏ." Diệp Tinh mỉm cười xoa đầu Lâm Tiểu Ngư. 

Nhìn Lâm Tiểu Ngư rời đi, Diệp Tinh hít sâu một hơi, sải bước ra khỏi đại học Thành phố Thượng Hải. 

Mua điện thoại di động, lắp sim xong, Diệp Tinh liền gọi cho ba mẹ và Lâm Tiểu Ngư, sau đó hắn quay về trong căn phòng phòng đã thuê. 

Để tiện cho việc chữa trị của Lưu Mai, Diệp Kiến An thuê một căn phòng ở thành phố Thượng Hải, diện tích rất nhỏ, chỉ có một phòng ngủ một phòng khách thêm một phòng vệ sinh. 

"Sự việc tạm thời kết thúc, tiếp theo bắt đầu tu luyện!" 

Hít sâu một hơi, Diệp Tinh khoanh chân ngồi xuống. 

Sống lại quay về, ưu thế lớn nhất của hắn chính là kinh nghiệm tu luyện. 

Hắn ngồi khoanh chân, trên cơ thể hình như có một dòng khí tức nóng bỏng phát ra, chẳng qua hơi thở này rất yếu ớt, cho dù người khác ở đây, cũng không chắc chắn sẽ phát hiện điều gì. 

Lúc này ý thức của hắn lại tản ra, chạm vào hư không xung quanh 

1 phút. . . 2 phút. . . 5 phút. . . 

Liên tục mười phút trôi qua, bỗng nhiên Diệp Tinh mở mắt, trong mắt lộ ra vẻ vui mừng. 

"Cuối cùng cũng cảm nhận được linh lực mỏng manh trong không khí, chỉ tốn thời gian 10 phút, nhanh hơn đời trước mười lần!" trong mắt Diệp Tinh tràn đầy sự vui mừng. 

Tiếp tục ngồi khoanh chân, hắn cảm ứng được những linh lực này bắt đầu chậm rãi tiến vào trong cơ thể. 

"Dựa theo tốc độ này, đại khái cần thời gian một ngày mình liền có thể ngưng tụ hạt giống linh lực, nhập môn thành công!" 

Bạn đang đọc truyện mới tại Ghientruyenchu. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Danh sách truyện HOT