Lọc Truyện

CHÌM TRONG CUỘC YÊU

Hiện tại website cần kinh phí duy trì nên hiện Quảng cáo ! Mong các bạn ủng hộ để bọn mình tiếp tục phát triển nhé
Nhiều khi các cô không có sự lựa chọn, nhưng lại không thể không chọn lựa.

Mạch Sanh Tiêu rất mừng vì trường học đã giúp đỡ cô rất nhiều, ít nhất thì cô có thể được ra ngoài biểu diễn để lấy tiền trang trải học phí.

Cuối tuần này, nhà trường lại cho cô cơ hội biểu diễn ở khách sạn Cao Vũ, chỉ chơi đàn hai tiếng mà được tám trăm tệ tiền thù lao.

Tô Ngải Nhã bị Duật Tôn lạnh nhạt, cô ta liền đem mọi oán hận đổ hết lên người Sanh Tiêu, ném thiệp mời về phía cô, “ Cho cô “.

Vì đã quá quen thuộc sự khiêu khích của cô ta, Sanh Tiêu Tiêu chẳng quan tâm tiếp tục xem bản cầm phổ trong tay.

“ Này, đừng có mà giả vờ, Mạch Sanh Tiêu, cô tưởng tôi không biết hả? Để tôi nói cho mà nghe, cô được biểu diễn ở khách sạn Cao Vũ chính là nhờ cha tôi, đó bữa tiệc công ty nhà tôi kỷ niệm ngày thành lập đấy.” Tô Ngải Nhã ném thiệp mời vào người cô.

Mạch Sanh Tiêu nghe như vậy bèn nhặt thiệp mời từ dưới đất lên.

Ngón tay nhỏ nhắn nhẹ mở thiệp mời ra, bỗng dưng phát hiện dòng chữ nhỏ in nghiêng bên dưới “ Tập đoàn bất động sản Ngải Tường .” Đôi mắt cô trừng lớn, ngón tay nắm chặt vào góc tấm thiệp trắng bệch, căn phòng ngủ ấm áp mà bỗng dưng cô lại có cảm giác như rơi vào hầm băng không đáy, dùng hết khí lực cũng không thể thoát khỏi.

Tô Ngải Nhã quan sát sắc mặt cô, trên trán lấm tấm mồ hôi chảy dọc khuôn mặt xinh đẹp, cô ta liếc nhìn mái tóc ướt đẫm của cô như là vừa trải qua tắm rửa, bộ dáng chật vật, “ này, cô làm sao vậy....”

Ánh mắt sáng ngời quét về phía cô làm ánh lửa trong mắt Sanh Tiêu bỗng nhiên bị dập tắt, cô bất giác há to miệng như muốn nói nhưng lại phát hiện cổ họng khàn khàn, cố gắng thế nào cũng không phát ra âm thanh.

“ Cô bị câm hả ?”

Cô nhắm chặt đôi mắt, che giấu sự bất an, một lúc sau mới đem hồn mình trở về “ Tập đoàn bất động sản Ngải Tường là của cha cô ?”

“ Đúng vậy .” Tô Ngải Nhã càng vênh váo tự đắc hơn, “ Sao nào, cô cũng nghe danh rồi hả?”

Cô đâu chỉ nghe danh? Trước lúc gia đình cô nhà tan cửa nát chẳng phải do công ty bất động sản Ngải Tường hay sao. Mảnh đất kia bị phá hủy, người dân buộc phải dọn đi nơi khác, tất cả khu đất đều thuộc dự án mở khu thương mại đều do công ty này làm chủ đầu tư.

“ Cô đã bao giờ nghe đến khu dân cư Cẩm Lữ chưa? » Mạch Sanh Tiêu ngẩng đầu, trong ánh mắt lóe lên một tia lạnh lùng, cô đứng thẳng dậy hướng về phía Tô Ngải Nhã khiến cô ta có cảm giác cả linh hồn như bị rút sạch, hai chân đứng không vững, nội tâm dù sợ hãi, muốn lùi về sau nhưng không có khí lực.

“ Đã nghe bao giờ chưa?” Cô lặp lại lần nữa.

“ Đương nhiên là có nghe qua...” Tô Ngải Nhã vật vả lắm đưa mắt sang được hường khác “Đó là khu dân cư ngày trước hại công ty nhà tôi suýt phá sản, đã nghèo lại còn cứng đầu cứng cổ, chết cũng không chịu rời đi....”

Trong mắt Sanh Tiêu chứa ngùn ngụt lửa giận, bên tai văng vẳng âm thanh hỗn loạn của tiếng máy phá nhà, cô không thể không nhắm mặt lại. Tô Ngải Nhã thấy thế liền nhướn cặp lông mày, ánh mắt đầy nghi hoặc “ Tại sao cô lại hỏi vậy, chẳng lẽ...”

“ Không phải,” Mạch Sanh Tiêu cầm thiệp mời trong tay, “ Tôi chỉ tiện miệng hỏi một chút, cảm ơn thiệp mời của cô”. Dứt lời xoay người ra ngoài.

Cô chỉ sợ rằng nếu mình còn nán lại vài phút nữa thôi, có lẽ cô sẽ phát điên mất.

Khi Sanh Tiêu đến bệnh viện, Tương Tư vừa làm xong đợt trị liệu, mệt mỏi ngủ trên giường bệnh.

Cô tìm cái ghế ngồi bên cạnh giường chị mình, một lúc sau, Sanh Tiêu vẫn lặng im như nước, đầu cúi thấp không biết đang suy nghĩ gì, ánh mặt trời gay gắt chiếu vào trên đỉnh đầu cô nhưng lại làm cho người khác dâng lên ôn hòa.

Cô nắm chặt bàn tay Tương Tư, thanh âm rất nhẹ nhàng vang lên, “Chị ơi...công ty đó, em tìm được rồi”. Cô khóc không thành tiếng, cổ họng nghẹn ngào nức nở. “ Cuối tuần này Ngải Tường sẽ làm lễ kỷ niệm ngày thành lập ở khách sạn Cao Vũ, chị...Bọn họ sao còn có thể mở tiệc ăn mừng, ba mẹ phải làm thế nào bây giờ? Chúng ta phải làm sao bây giờ ?”

Cô sợ đánh thức Tương Tư dậy nên chỉ dám úp mặt xuống tấm chăn “ Em không biết phải làm thế nào cả, em biết trận hỏa hoạn kia không phải ngoài ý muốn....”

Trên giường bệnh, Mạch Tương Tư tưởng đã ngủ say nhưng bỗng nhiên mở mắt ra, bắt gặp Sanh Tiêu ngẩng đầu lên liền nhắm chặt mắt không để lại dấu vết.

Tập đoàn Ngải Tường sau khi trải qua lần khủng hoảng đó vốn là quy mô đã không lớn, thiếu chút nữa là phá sản.

Mạch Sanh Tiêu nghĩ hay là mình nên đến để nhìn con người kia, xem hắn đến tột cùng có bộ mặt như thế nào.

Mạch Tương Tư cầm thiệp mời mà Sanh tiêu làm rơi bên giường cũng quyết định đi theo.

Lần làm tiệc mừng kỷ niệm một năm này tập đoàn Ngải Tường mời rất nhiều nhân vật có tiếng trong xã hội, Sanh tiêu ngồi trước đàn dương cầm, ngón tay lướt nhẹ, âm thanh réo rắt vang lên nhưng vẫn phảng phất sự trống rỗng, vô cảm.

Qua những lần đọc diễn văn liên tiếp, cuối cùng cô đã thấy được chủ tịch của tập đoàn Ngải Tường, Tô Niên.

Sau khi đã biểu diễn xong, Sanh Tiêu thấy Tô Niên tiếp điện thoại vừa nghe vưa đi ra bên ngoài, cô vội vàng đuổi theo.

Người đàn ông ấy đi vào thang máy, cô không đuổi kịp chỉ nhìn thấy thang máy lên tầng 25, là tầng cao nhất.

Sanh tiêu không thể chờ mà liên tục ấn nút, chờ thang máy bên cạnh mở ra liền vội vàng bước vào.

Tâm tình bỗng dội lại nỗi bất an, chính là không biết nên gọi đây là loại sự tình gì, bàn tay nhỏ cuộn chặt thành nắm đấm dọc theo ống quần, cứ nắm vào rồi lại buông ra, trong lòng bàn tay đều là mồ hôi. Khi lên tầng cao nhất, đập vào mắt cô chính là khoảng không gian vô tận.

Nếu như....Cô nghĩ, cô thật mong muốn đẩy Tô Niên xuống.

Gió lạnh thổi táp vào mặt, thậm chí đem mái tóc dài của cô thổi bung ra, bên ngoài không gian như giăng mắc một màn sương mờ ảo khiến cô không mở mắt nổi. Sanh Tiêu lấy tay vuốt mặt,nhưng lại không thể thấy rõ dáng vóc Tô Niên.

Rõ ràng cô đã theo hắn lên đây.

Bỗng nhiên một bóng dáng tựa như ma quỷ đột nhiên xuất hiện trước mặt cô.

Ánh mắt Sanh Tiêu tràn đầy nghi hoặc, lúc tiến lại gần mới xác nhận được người trước mặt “ Chị, sao chị lại ở đây ?”

Hai tay run rẩy đặt lên bánh xe lăn, Mạch Tương Tư xoay lại, hai đùi vô lực để trên khung xe lăn, bàn tay trắng bệch nắm chặt, ánh mắt trống rỗng không có tiêu cự, ngữ điệu vô cùng bình tĩnh, “ Sanh tiêu, chị giết người rồi.”

Cô đột nhiên run lên, “ Chị , chị nói năng lung tung gì vậy?”

“ Chị đẩy hung thủ giết ba mẹ, chị muốn hắn chết.” Ánh mắt Mạch Tương Tư chưa bao giờ xuất hiện tia hung ác như vậy, cô tiến gần người chị mình, lại gần lan can. Ở dưới truyền đến âm thanh không rõ ràng.

Còn cô không dám nhìn xuống dưới “ Chị”.

Khi Mạch Tương Tư đã lấy lại thần sắc, tựa hồ như ý thức đã quay trở lại, cô nâng hai bàn tay lên che mặt, sợ hãi khóc nấc thành tiếng “ Lúc ấy chị không nghĩ nhiều như vậy, chỉ một mực muốn báo thù, Sanh Tiêu, làm sao bây giờ, chị phải làm gì bây giờ....Chị không muốn ngồi tù, không muốn chết.”

Đôi chân cô mềm nhũn không khí lực, tay phải chống vào vách tường, cúi mặt xuống dưới nhìn lại lần nữa.

Mặc dù là ở tầng cao nhất nhưng cô vẫn có thể nghe thất tiếng khóc tê tâm liệt phế của Tô Ngải Nhã, từng vòng người quây ở bên dưới. Tô Niên chết tại chỗ, máu tung tóe khắp nơi, nhìn thấy mà giật mình, màu máu đỏ đâm vào mắt cô trở nên đau nhức.

Tương Tư sợ tới mức cơ hồ như muốn nổi điên lên, hai tay gắt gao kéo lấy tóc mình, “ Chị đã bị thế này rồi, chị không muốn chết, không muốn chết...”

Đúng vậy......

Chị cô đã vì cô mà trở thành như vậy, nếu lúc trước không phải tại cô...

Động tác cô trở nên chậm chạp, lấy điện thoại ra, thanh âm cơ hồ không còn độ ấm, ngón tay run run lướt trên bàn phím, “ Tôi muốn tự thú...”
Danh sách truyện HOT