Lọc Truyện

Cốt Cách Mỹ Nhân

Hiện tại website cần kinh phí duy trì nên hiện Quảng cáo ! Mong các bạn ủng hộ để bọn mình tiếp tục phát triển nhé
“Được.” Châu Sinh Thần gật đầu, cơ thể vì đứng cả đêm mà trở nên cứng đờ. “Anh sẽ trở lại nhanh thôi.”

Ánh mắt Tiểu Nhân lóe lên, anh nhìn cũng hiểu.

Có chuyện gì muốn nói với anh lại không dám mở miệng? Châu Sinh Thần bước xuống lầu, đang nghĩ về biểu hiện kỳ lạ của Tiểu Nhân, tầng một có hai người phụ nữ đang dọn dẹp, anh rút từ trong túi quần ra chiếc khăn tay màu xanh thẫm, đưa lên che mũi tránh bụi trong phòng.

Né tránh không nói... trước mặt mẹ né tránh không nói...

Anh bỗng dừng bước, nghĩ tới Thời Nghi.

Trong nháy mắt anh vội vàng rảo bước, men theo con đường bằng đá xanh tới bên ngoài sân.

Toàn bộ sân viện này vì bệnh tình của Văn Hạnh, đều được cách ly tuyệt đối, bất kỳ ai muốn đến đều phải có mẹ Châu Sinh Thần phái người mời mới được vào. Anh quên mất điều này, vì quá bận tâm đến Văn Hạnh mà quên đi vấn đề này.

Quả nhiên khi ra khỏi tòa nhà, Châu Sinh Thần thấy chú Lâm ở không xa đang nhìn anh cực kỳ lo lắng và vô vọng.

Anh bước tới, đám bảo vệ mới miễn cưỡng tránh ra một lối nhỏ.

“Thời Nghi sao rồi?” Châu Sinh Thần nắm lấy cánh tay ông, năm ngón tay siết chặt.

“Cô Thời Nghi đang cấp cứu.”

“Cấp cứu?”

Chú Lâm nhanh chóng giải thích: “Tối qua, lúc nửa đêm…”

Châu Sinh Thần đã không để ý xem ông nói gì, anh buông ra, chạy đi rất nhanh. Biệt thự này có sáu mươi tám khu lớn nhỏ, một nghìn một trăm mười tám phòng, người rất nhiều, cũng rất phức tạp. Anh vĩnh viễn lạnh lùng, vĩnh viễn bàng quan, mối quan hệ vói những người này lúc nào cũng có thể tan rã, vì lợi ích, không có tình cảm thì chẳng có gì níu giữ cả.

Mục đích, lợi ích, nhân tính.

Những thứ này anh đều tự phụ bản thân có thể ứng phó được.

Chỉ có Thời Nghi, chỉ có một mình Thời Nghi, anh nhìn không thấu, cũng không lý giải được.

Không có cách nào lạnh lùng, không có cách nào bàng quan.

Châu Sinh Thần muốn suy xét xem vấn đề bắt đầu từ đâu, đã ở giai đoạn sắp sửa tiếp quản rồi mà vẫn không thể bảo vệ cô, nhưng hoàn toàn không thể suy nghĩ được. Còn thứ cảm giác sợ hãi này, thứ cảm giác anh chưa từng trải qua, cứ bao vây, thít chặt lấy chân tay anh.

Anh bước lên gác, nghe nhân viên phòng cấp cứu trên tầng hai đang trao đổi, lại không dám bước tiếp.

Một bước thôi cũng không dám.

Anh tin vào khoa học, không sợ cái chết.

Nhưng anh lại sợ cô sẽ chết.

Nỗi sợ hãi mơ hồ đó tàn nhẫn ăn mòn từng chút một tinh thần, máu thịt của anh.

Châu Sinh Thần thình lình nắm chặt tay nắm cửa, tay kia đấm vào tay vịn cầu thang, làm cho cả thang gác chấn động. Tất cả mọi người ở đó đều kinh ngạc, cô gái đang bước từ tầng hai xuống bị giật mình, trân trân nhìn anh:

“Cậu cả...”

Cô không nằm mơ nữa.

Nên tỉnh giấc rồi, thời gian cũng nhiều rồi, phải tỉnh dậy rồi chứ nhỉ?

Một lần nữa Thời Nghi cố gắng thoát khỏi giấc mơ, mắt sưng tấy lên, gắng gượng mở mắt ra, nhìn thấy một tia sáng. Không quá chói mắt, dường như đã bị vải che mất, chỉ để lại thứ ánh sáng rất dễ chịu, màu sắc của tấm vải này rất giống với màu tấm rèm che cửa sổ trong nhà ở Thượng Hải. Hình như là hoàn toàn giống nhau...

Đang ở nhà sao? Thật sự đang ở Thượng Hải sao?

Cô bỗng hoài nghi, phải chăng cô vẫn chưa tỉnh giấc, mà đang bước vào một cơn ác mộng khác.

Chỉ đến khi thật sự nhìn rõ gương mặt và dung mạo của anh, cô mới mỉm cười yếu ớt, vẫn chưa đủ sức để nói chuyện.

“Viêm ruột thừa cấp tính.” Anh nói khẽ, “Bác sĩ trong nhà sợ chẩn đoán không chính xác, vì thế đã đưa em quay lại Thượng Hải.”

Viêm ruột thừa cấp tính?

Thật sự là đau muốn chết. Thời Nghi không muốn nhớ lại sự đau đớn đó, chỉ thầm bái phục những người đã từng trải qua bệnh này.

Nhưng chỉ vì viêm ruột thừa cấp tính mà quay lại Thượng Hải, không phải là làm to chuyện hay sao?

Cô nhắm mắt, khẽ mỉm cười, môi hơi khô...

Không hiếu vì sao cơ thể lại quá yếu ớt như thế, cô có chút lo sợ và buồn bã.

Sợ phải rời bỏ anh.

Thời Nghi à Thời Nghi, mi càng lúc càng yếu đuối rồi.

Cô tự dằn dỗi bản thân, nhưng lại bị cám dỗ bởi thứ gì đó, khe khẽ gọi anh: "Châu Sinh Thần?"

“Ừ.” Anh cúi người lại gần hơn một chút để cô nói chuyện đỡ mất sức hơn.

Dung mạo thật sự rất sáng sủa.

Thời Nghi cẩn trọng nhìn anh: “Em nói cho anh biết một bí mật.”

“Em nói đi.” Anh khẽ đáp, rất bình thản.

“Kiếp trước sau khi em qua đời...” Cô nói khẽ, dừng lại vài giây, “đã không chịu uống canh Mạnh Bà.”

Cô cũng không biết, anh có hiểu canh Mạnh Bà là gì không.

Anh khẽ cười: “Ở địa ngục sao?”

Thời Nghi cười, anh thật tốt, còn biết phụ họa cô: “Phải.”

Anh "ừ" một tiếng: “Vậy thì, Mạnh Bà bỏ qua em sao?”

Thời Nghi khẽ nhíu mày, cô nhớ lại, nhưng không rõ ràng lắm: “Phải, có thể vì... em chưa bao giờ làm chuyện gì xấu.”

Châu Sinh Thần không nhịn được bật cười: “Vậy anh nhất định đã làm chuyện xấu, nên mới bị ép uống canh rồi đúng không?”

“Không phải.” Cô phủ định nét mặt rất nghiêm túc rồi lại giãn ra, sợ rằng khiến anh cảm thấy kỳ quặc. “Anh rất tốt.”

“Anh rất tốt?”

“Vâng.”

Rất tốt rất tốt, không thể có người tốt hơn anh được nữa.

Anh hạ giọng hỏi: “Em biết anh sao?”

“Vâng.” Cô khẽ cười. “Kiếp trước, em có biết anh.”

Cô nhìn anh.

Em biết anh, cũng cảm thấy nuối tiếc vô cùng khi anh không nhớ em.

Nhưng không sao, em chắc chắn sẽ nhớ anh.

Châu Sinh Thần lại cúi xuống nhìn cô, đến lúc cô nhắm mắt thì khẽ hôn lên trán cô.

Anh dần dần rơi vào trạng thái suy nghĩ xem xét một cách khách quan không mang theo bất cứ cảm xúc gì.

Trí nhớ của anh rất tốt, bản thân làm sao có thể nghe được bác sĩ nói cô đã thoát khỏi nguy hiểm, và làm sao xuống đến lầu hai đều hiện lên rõ ràng. Chú Lâm đã giải thích hết sức ngắn gọn với anh về tình trạng của Thời Nghi.

Độc tính không cao, thành phần cổ xưa. Dùng trong một thời gian dài mới có thể ảnh hưởng đến tính mạng.

Là thứ gì? Một ly trà, hay là một nén nhang, hay là điểm tâm, tất cả đều có khả năng.

"Con cảm thấy gia đình chúng ta, nếu muốn một cô gái biến mất có thể dùng những thủ đoạn ôn hòa như vậy không?"

Đây cũng là một nguyên nhân duy nhất khiến anh hoài nghi.

Mục đích đã rõ ràng, nếu là mẹ anh, chẳng lẽ lại tham gia vào một việc vặt như vậy sao?

Hay bản thân anh đã quá dễ dàng tin cậy người khác rồi? Người có thể tiếp cận Thời Nghi rất ít, ngoài những người thân tín ra, còn có Mai Hành... việc đáng sợ nhất cuối cùng cũng đã xảy ra. Những người ở bên cạnh đã theo anh nhiều năm, mỗi người đều liên quan đến quá nhiều mối quan hệ ở phía sau. Hành vi của mỗi người suy cho cùng đều có mục đích, vì sao năm lần bảy lượt muốn hại cô?

Anh tính toán rất tỉ mỉ, những mối quan hệ phía sau của họ cho tới từng mục đích cũng như khả năng xảy ra.

Thời Nghi lại chìm vào giấc ngủ sâu.

Cô thở rất đều và sâu.

Châu Sinh Thần đưa tay ra, khẽ co ngón cái, chạm nhẹ vào mặt cô.

Trong những ngày Thời Nghi tĩnh dưỡng, Châu Sinh Thần luôn ở trong nhà chăm sóc cô, cho đến khi Thời Nghi bắt đầu có ý kiến, bảo anh đi làm những việc mình cần làm. Cô còn nói, anh cứ ở cạnh cô hai mươi tư giờ một ngày thế này, cô thật sự không làm được bất cứ chuyện gì, toàn phân tâm nghĩ đến anh.

Châu Sinh Thần thì lại cho rằng, cần đọc sách thì cứ đọc sách, cần làm việc thì cứ làm việc.

Cô sợ anh ở trong nhà lâu không quen, nói muốn đến căn nhà chuẩn bị cho tân hôn. Anh từ chối, chỉ cần thay đổi cách bài trí và bố cục ở nơi này sơ qua một chút sẽ phù hợp cho cô dưỡng bệnh.

Mọi chỗ đều thoải mái, những chi tiết nhỏ nhặt anh cũng lưu tâm.

Lần đổ bệnh này khiến cho sức khỏe cô yếu đi rất nhiều.

Lúc cha mẹ đến, thật sự đã bị bất ngờ trước vẻ tiều tụy của cô.

Thời Nghi sợ cha mẹ đổ lỗi cho Châu Sinh Thần không biết chăm sóc cô, luôn miệng nói nửa năm gần đây mình rất ít đi đến phòng tập, cơ thể quá yếu ớt, chỉ bị viêm ruột thừa nên đã làm cho cô thành ra thế này.

Về việc chữa trị, Châu Sinh Thần nói lúc đó anh đã chọn cách chữa trị không cần thực hiện phẫu thuật, cô cũng cảm thấy nếu có thể dùng thuốc tiêu viêm thì tốt nhất không nên đụng đến dao kéo. “Em sợ đau.” Cô dùng ngón tay điểm nhẹ lên mu bàn tay và cánh tay anh. “Em thật sự rất yếu đuối, không những sợ đau, mà còn sợ cả bóng tối nữa.” Cô nói đùa, nhìn anh: “Anh có nghĩ là em rất yếu đuối không?”

Lúc ở Ô Trấn, chỉ vì một tiếng động nhỏ đã bắt anh phải nói chuyện với mình đến sáng.

Châu Sinh Thần cẩn thận dùng khăn ấm lau sạch từng ngón tay cô: “Không phải đâu.”

“Nghiêm túc đấy chứ?”

“Rất nghiêm túc.”

“Em ngoài biết đọc sách, biết vẽ, biết nấu ăn, biết thu dọn nhà cửa, biết thu âm...”

Anh cười một tiếng: “Rất toàn tài.”

Thực ra những điều khiến người khác ghen tị này đều là anh dạy cho cô.

Châu Sinh Thần lau sạch tay cho cô, tiện tay giúp cô bỏ chiếc thảm len ra, còn cầm bánh ngọt tới đưa cho cô. Cô nhìn anh vừa tắm xong, tóc vẫn còn ướt, đưa tay vuốt nhẹ: “Sang thu rồi, cứ thế này anh sẽ bị cảm mất.”

“Anh không sợ, có em là thuốc của anh rồi.” Anh cười cười, dịu dàng đáp.

Cô hiểu điều anh nói, chính là vị thuốc bằng lá tía tô cô sắc cho anh uống.

Ánh mắt của hai người chỉ cách nhau một tấm kính mỏng, cứ như thế hướng về nhau.

Cái cảm giác này, cứ lặng lẽ mà nảy nở trong lòng.

Anh khẽ thở dài, đứng dậy khỏi sofa, tìm đĩa phim trong tủ: “Xem phim không?”

Thời Nghi thấy buồn cười, nghĩ một lúc: “Xem Tầm Tần Ký đi, có thể xem vài ngày giết thời gian.”

“Được.” Dường như anh không quá quan trọng, khom người đặt đĩa phim vào máy.

Từ chỗ cô có thể nhìn thấy bóng anh in trên màn hình tivi chưa mở.

Những đường nét rất rõ ràng.

Châu Sinh Thần nhìn chiếc máy chạy đĩa, cô nhìn anh.

Quần dài bằng nhung màu xanh nhạt, áo sơ mi trắng, giống hệt như lần trước ở lại nhà cô. Sạch sẽ đơn giản, Thời Nghi nhìn anh có chút bối rối, nằm xuống sofa, mặt vùi vào tấm đệm, vẻ rất thoải mái.

Cuối cùng Châu Sinh Thần cũng bật được đĩa lên, cầm lấy điều khiển từ xa bên cạnh tivi, quay đầu lại muốn nói với cô điều gì đó.

Nhưng khi nhìn thấy bộ dạng đó, ngay lập tức hiểu ngay suy nghĩ của cô: “Những lúc em nhìn thật sự khiến anh cảm thấy mình như là một ngôi sao nào đó vậy.”

“Em dễ đoán đến thế sao?” Thời Nghi lấy tấm thảm che mặt, lí nhí nói: “Châu Sinh Thần, em yêu anh.”

Anh đáp lại một tiếng, không khỏi bật cười.

Hạ tuần tháng Chín.

Bà cụ họ Vương đột ngột đến, đi cùng là cháu đích tôn nhà họ Vương đã có từng có duyên gặp một lần trước đây và vài người phụ nữ trung niên ăn vận rất đẹp. Lần gần nhất gặp mặt cũng đã cách đây vài tháng, bà vẫn khách sáo như thế với cô, thậm chí còn có phần hơn. Lúc bà ngồi xuống, khẽ kéo tay Thời Nghi cùng ngồi, dường như biết rõ sức khỏe của cô không tốt.

“Cậu đó, nóng nảy quá, sắp kết hôn rồi mà chẳng để bà già này nghỉ ngơi chút nào.” Bà khẽ cười, nắm tay Thời Nghi. “Chỉ có sáu bộ, cháu xem, thích bộ nào?”

Thời Nghi ngạc nhiên, nhìn Châu Sinh Thần.

Bất giác mỉm cười

Anh để sofa cho họ, ngồi trên chiếc ghế gỗ, tay chống vào thành ghế, cũng cười với cô.

“Đây chỉ là mẫu đầu tiên.” Bà nhìn thấy phản ứng của hai người, bỗng bật cười: “Bà đoán là còn phải quay lại ba, bốn lần nữa, cháu xem bộ này trước đi.”

“Lần sau để cháu qua sẽ tốt hơn.” Thời Nghi cảm thấy không phải phép lắm, để một người lớn tuổi như bà tới tận đây. “Lần sau bà làm xong cứ nói với chúng cháu, cháu có thể qua xem ạ.”

“Không sao đâu.” Bà cười. “Cháu vừa khỏi bệnh, Văn Hạnh lại ở bệnh viện trên Thượng Hải, bà đến một lần có thể thăm cả hai cháu. Bằng không thì... cũng không biết bao giờ Văn Hạnh mới khỏi bệnh đến Tiểu Trấn thăm bà nữa.”

Việc Văn Hạnh ở trong viện, Châu Sinh Thần đã nói với cô.

Nhưng vì lý do sức khỏe của Thời Nghi, cuối cùng anh không đồng ý để cô đến bệnh viện thăm nom.

Bà nói vậy, Thời Nghi lại cảm thấy có cơ hội, vừa đúng lúc cô muốn đi thăm cùng bà. Lần này Châu Sinh Thần lại không cản cô.

Có người mở hộp ra, không lâu sau lại có người treo chiếc giá treo đồ màu đỏ sậm lên.

Sáu bộ lễ phục theo phong cách Trung Quốc và Tây u, đều được lần lượt treo lên.

Cô đã từng mặc rất nhiều quần áo do nhà họ Vương làm.

Phần lớn đều là do lớp trẻ may.

Lần này là lễ phục cho hôn lễ, bà họ Vương đích thân làm nên hoàn toàn khác biệt. Không thể nào tả hết được sự sang trọng đẹp đẽ, lại rất tinh tế, bất kể từ việc chọn chất liệu, kiểu dáng hay những đường may cắt thủ công, đều không chê vào đâu được.

Lúc Thời Nghi thử đồ trong phòng đọc sách, chỉ có bà cụ họ Vương và Châu Sinh Thần ở lại.

Cô không để ý bèn hỏi, sao lần này Vương Mạn lại không tới. Cô biết nhà họ Vương, vì Thời Nghi là nữ nên hầu như đều để Vương Mạn giúp cô thử đồ, cho dù có bà tới cũng sẽ vẫn như vậy .

Thời Nghi hỏi thế thực chất chỉ tỏ ý quan tâm.

Nhưng không ngờ được rằng bà Vương đang ngồi cạnh lại im lặng, lúc cô nhận ra bà đã khẽ thở dài, nói: “Nó cũng đang ở Thương Hải, nhưng đang dưỡng thai.”

Dưỡng thai?

Thời Nghi nhớ rằng Vương Mạn chưa kết hôn.

Làm sao có thể...

Cô không dám hỏi nữa.

Nhưng Châu Sinh Thần lại ho khẽ, nói: “Bà Vương, cháu rất xin lỗi...”

“Đều là sự lựa chọn của nó.” Bà Vương lắc đầu. “Cậu không phải nói xin lỗi, con bé đó biết cậu hai thành hôn rồi, mà vẫn còn... Bây giờ nó đã rời khỏi nhà họ Vương. Quy củ nhà họ Châu Sinh nó hiểu, ngoài chính thất ra, tất cả đều không được bước chân vào nhà.”

Thời Nghi bị bất ngờ.

Thử xong trang phục, khi bà Vương rời khỏi phòng đọc sách, cô mới nói: “Vương Mạn mang thai từ bao giờ vậy?”

“Gần như trùng thời gian với Đồng Giai Nhân.” Châu Sinh Thần khẽ vỗ vỗ vào cánh tay cô: “Đi thay đồ thôi.”

“Vâng… Thật đáng tiếc.”

Theo lời bà Vương “ngoài chính thất ra tất cả đều không được bước chân vào nhà”, Vương Mạn coi như đã lấy Châu Văn Xuyên. Nhà họ Châu Sinh thủ cựu, cho phép con cháu có nhiều vợ, cũng không lấy gì làm kỳ lạ.

Rốt cuộc điều đáng tiếc là gì?

Cô không nói rõ ràng ra được.

Vốn muốn mà không được, đành nhẫn nhịn cầu toàn.

Chỉ là khi thật sự đã được, có thể coi như đã thỏa mãn tâm nguyện rồi sao?

Hai người trong phòng thử đồ thay trang phục, cô giúp anh mặc áo sơ mi, cài cẩn thận khuy áo. Tay anh đặt trên chiếc tủ âm tường, khẽ hóp ngực phối hợp với động tác của cô. Thời Nghi cài áo xong, ngón tay trượt trên cổ anh một vòng, chỉnh trang lại cẩn thận, Châu Sinh Thần mới giải thích: “Nhà họ Châu Sinh có một số chuyện, nếu em thấy không quen mắt có thể coi như không biết.”

Cô “vâng” một tiếng.

Những chỉ số kiểm tra sức khỏe của Văn Hạnh không đạt tiêu chuẩn, ngày phẫu thuật cứ lùi hết ngày này sang ngày khác.

Cô tự đọc bệnh án của mình, tự chú ý dưỡng bệnh, tình trạng bắt đầu có chuyển biến tốt.

Bà Vương tuổi đã cao, chỉ nói hai ba câu với Văn Hạnh rồi rời bệnh viện. Thời Nghi và Châu Sinh Thần đưa Văn Hạnh đến chiếc ghế dài ở bãi cỏ sưởi nắng. Văn Hạnh ngồi xuống, Thời Nghi chìa ra chiếc chăn mỏng mà Châu Sinh Thần đem đến, đắp lên chân cô.

Buổi chiều đầu thu, ánh nắng tràn trên người vô cùng ấm áp lại không quá nóng nực.

Cô đỡ Văn Hạnh ngồi xuống, Châu Sinh Thần đứng ngay cạnh cô.

“Đã... tháng Chín âm lịch rồi sao?” Văn Hạnh cười, đôi mắt nheo nheo nhìn Thời Nghi.

Thời Nghi gật đầu: “Ngày mùng Bảy tháng Chín rồi.”

“Tháng Chín âm lịch, là tháng hoa cúc, đúng không?”

“Đúng.”

Văn Hạnh nhíu mày, chép miệng: “Hai tháng là Chín và Mười Hai, một tháng hoa cúc bắt đầu nở rộ, là tháng hoa cúc, một tháng bắt đầu có tuyết rơi, là tháng băng. Những tháng còn lại, hồi bé em bị bắt phải nhớ, giờ quên sạch rồi.”

Thời Nghi cười: “Những thứ này không dùng máy, không nhớ cũng được.”

“Nhưng...” Văn Hạnh nói khẽ, “Mai Hành thích kiểu con gái khuê các như vậy.”

Cô ngẩn người, dường như đoán ra tâm tư cửa Văn Hạnh.

Cô gái nhỏ này, người trong trái tim cô, là người “Liễu tàn sen rụng, mai vẫn vẹn nguyên” kia.

Lúc trước có chút cảm giác nào đó, nhưng vẫn chưa chứng thực được. Tính ra Văn Hạnh nhỏ hơn Mai Hành mười hai, mười ba tuổi, Mai Hành cũng thực giấu nghề, ba mươi lăm, ba mươi sáu tuổi chưa kết hôn. Người lạnh nhạt như Châu Sinh Thần, cũng vì ứng phó với người trong nhà, đã đính hôn hai lần rồi.

Thời Nghi không hiểu Mai Hành nhưng lại hiểu nỗi lòng không nói ra của Văn Hạnh.

Mà cô, cũng sẽ không khuyên bảo người khác.

May sao Văn Hạnh cũng chuyển chủ đề, khi cô nói chuyện, đôi mắt có lúc hơi nheo lại, có lúc lại mở to, rất sinh động, dường như rất lâu rồi không nói chuyện cùng ai, phải khó khăn lắm mới gặp được một người tâm đầu ý hợp. Cứ ngồi như thế hơn bốn mươi phút mới được Châu Sinh Thần và Thời Nghi đưa về phòng, sắc diện còn đỏ hây hây, vô cùng phấn khởi.

Cuối cùng đến lúc họ phải rời đi.

Văn Hạnh bỗng nhiên căn dặn cô: “Vương Mạn thân phận rất đặc biệt, chị dâu... cố gắng đừng nên tới thăm nom cô ấy.”

Nói xong, lại nhìn Châu Sinh Thần: “Nhớ lời em đó.”

Châu Sinh Thần khẽ lắc đầu: “Dưỡng bệnh cho tốt, không cần nghĩ đến những chuyện này đâu.”

“Em nhớ anh chị lắm.” Văn Hạnh cười: “Còn nữa, hôn lễ của anh chị, em nhất định sẽ tới, nhất định.”

“Vậy phải giữ gìn sức khỏe cho tốt đã, chỉ số đạt tiêu chuẩn rồi làm phẫu thuật.”

Văn Hạnh khẽ kéo dài giọng, nắm lấy tay trái của Châu Sinh Thần: “Phẫu thuật lùi lại rồi... thay bằng trái tim của người khác, lúc đó, em không yêu anh trai nhất nữa thì làm thế nào?”

Giọng của cô có chút nũng nịu.

Ánh mắt của Châu Sinh Thần rất ấm áp, khẽ dặn dò, nhưng đều là những lời dặn dò bình thường của bác sĩ.

Đêm khuya thanh vắng, cô lại nghĩ đến lời của Văn Hạnh. Cô nằm trên giường thuận miệng hỏi anh có phải anh đã biết Văn Hạnh thích Mai Hành rồi không. Châu Sinh Thần không bất ngờ: “Anh cũng nhìn ra rồi.”

“Anh nhìn ra rồi sao?”

Châu Sinh Thần không khẳng định cũng chẳng phủ nhận, nói tiếp: “Rất dễ để nhận ra, cũng giống như lần đầu em gặp anh, có một cảm giác... khiến người ta bị bất ngờ.”

Cô “vâng” một tiếng: “Anh nói tiếp đi.”

Mặc dù vờ như không chú ý, nhưng giọng lại rất nhẹ nhàng.

Châu Sinh Thần phân tích cặn kẽ hơn: “Thứ khó che đậy nhất, chính là tình cảm của con người. Một người con gái, thích ai đó, rất dễ để nhận ra. Nhìn vào ánh mắt, vào cử chỉ, cả cách nói chuyện nữa. Những thứ đó đã đủ để đoán ra rồi.”

Điều anh nói đúng với phần lớn tâm tư của các cô gái.

Thời Nghi liên tưởng tới việc mình đã từng có những thứ tâm tư như thế, anh hiểu nhưng chỉ quan sát bằng thái độ bàng quan.

Cô ho một tiếng: “Vậy thì, trước đây có người... ừm, thích anh, anh đều bàng quan.”

“Đúng, bàng quan...” Anh nghĩ một lúc, “Hoặc né tránh, để người ta không hiểu nhầm.”

“Vậy... nếu là người anh cần phải hồi đáp thì sao?”

Cô cố tránh ba từ vợ chưa cưới.

Châu Sinh Thần cười, cũng không nói thẳng ra người cô muốn nói là ai: “Trừ phi là vợ anh, mới cần phải hồi đáp.”

Một đáp án tuyệt vời.

Thời Nghi cũng không hỏi nữa, rõ ràng là đã mãn nguyện.

Nhưng vì vẫn bận lòng chuyện của Văn Hạnh, cô cũng không thích làm bà mối, nhưng Châu Sinh Thần đã biết nội tình cô có thể hỏi kĩ hơn. Thời Nghi khẽ kéo tay áo của anh: “Vậy, Mai Hành đối với Văn Hạnh...”

“Anh không biết.”

“Anh không biết sao?”

Châu Sinh Thần hơi do dự: “Anh và cậu ấy, không nói đến những chuyện này.”

“Nhưng Văn Hạnh là em gái anh, quan tâm nhiều hơn cũng tốt mà.”

“Thứ khó khăn nhất trên thế gian này, chính là hai bên đồng lòng.”

Thời Nghi không dám tin đây là lời của Châu Sinh Thần.

Quả nhiên, anh nói với cô rất nhanh: “Đây là Mai Hành nói.”

Thòi Nghi nghĩ một lúc, rồi lại đột ngột hỏi anh: “Tháng Hai âm lịch, tên khác là gì?”

“Cám Hương”

“Còn tháng Tư?”

“Hoè Tự.” Anh cười. “Sao em lại đột nhiên hỏi câu này?”

“Em đang nghĩ, một người cứ khăng khăng một nửa của mình phải thích văn cổ, không phải là rất kỳ lạ sao?”

Anh “ừ” một tiếng.

Cô nằm bên cạnh anh, vẫn chìm đắm trong câu chuyện Văn Hạnh không đáp ứng được những yêu cầu của Mai Hành, phát hiện ra đèn ngủ đã được chỉnh cho sáng lên một chút. Anh cúi đầu, thấp giọng hỏi: “Em biết nói tiếng Tô Châu không?”

“Biết.” Cô cảm thấy có chút kỳ lạ. “Trong nhà em có họ hàng ở Tô Châu, cũng không khác tiếng Thượng Hải, lúc nhỏ đã biết rồi.”

Hai người đều uống canh có tâm sen.

Lúc nói chuyện, hương đưa thoang thoảng, ai cũng ngửi thấy được.

“Dùng tiếng Tô Châu, đọc những bài thơ anh đã dạy cho em, được không?” Anh khẽ nghiêng đầu.

Cô khẽ nói được.

Anh chưa từng dạy qua bài nào, rõ ràng là chỉ có… Ngô ca.

“Anh sẽ đọc chậm một chút, nếu em khó chịu thì nói với anh nhé?”

Cô “vâng” một tiếng, cảm thấy cả người mình nóng như lửa đốt.

Rõ ràng là lời nói quan tâm chăm sóc như thường ngày của anh, nhưng lại vô cùng mê hoặc. Chẳng rõ là có ý hay vô ý nữa.

Cô dựa vào trí nhớ, khẽ đọc cho anh nghe, thỉnh thoảng đến đoạn ngượng ngùng, bèn dừng lại. Đêm đầu thu đã mát mẻ hơn một chút, hai người ôm nhau trong tấm chăn mỏng, mặc dù có ra mồ hôi nhưng anh vẫn không dám giở chăn ra, sợ cô bị nhiễm lạnh.

Thời Nghi dần dần không đọc nổi, bài thơ vẫn cứ tiếp tục nhưng suy nghĩ thì không liền mạch nữa.



Trưóc khi ngủ say, cô nhỏm đầu dậy hỏi anh: “Châu Sinh Thần?”

“Ừ.”

“Tại sao lại muốn em dùng tiếng Tô Châu...”

Trong bóng tối, dường như anh đang cười: “Em chưa nghe qua câu này sao? 'Ngô âm ríu rít thật vui tai, phu thê đầu bạc nâng chén tràn' tiếng Tô Châu đọc Ngô ca, rất có cảm hứng.”

Cô ngạc nhiên, đây là một câu nổi tiếng ca ngợi Ngô âm.

Tiếng Tô Châu lại mềm mại, uyển chuyển.

Châu Sinh Thần bỗng lại nói tiếp: “Muốn nửa còn lại của mình cũng thích văn học cổ không có gì là kỳ lạ cả, bản thân sẽ có cùng sở thích.” Ví dụ như thuộc thơ về trà, tên trà, lại như những bài Ngô ca anh đọc cho cô nghe, thơ anh đề tặng cô.

Thời Nghi cảm thấy đúng.

Nhưng cũng vì câu nói này, lại phát hiện ra điều gì đó, cô áp mặt vào ngực Châu Sinh Thần, lắng nghe nhịp đập trái tim anh, khẽ cười: “Châu Sinh Thần, anh ghen rồi đấy.”

Hai ngày sau, cô lại cùng Châu Sinh Thần vào thăm Văn Hạnh.

Tình trạng của Văn Hạnh xem chừng rất tốt, các chỉ số vẫn chưa đạt, nửa tháng trước đã bỏ lỡ một người hiến tạng phù hợp. Những điều này đều do Châu Sinh Thần tóm tắt lại cho cô. Thời Nghi không hiểu về cấy ghép tạng, nhưng cũng biết bệnh tim do bẩm sinh những nguy hiểm gặp phải sẽ cao hơn gấp nhiều so với những người khi trưởng thành mới mắc bệnh, do đó lại càng thương tiếc cho Văn Hạnh. Dao sắc không gọt được chuôi, ngươi học y chung quy cũng chẳng thể tự chữa cho chính mình.

Lần này đến, cô gặp được Mai Hành.

Phòng bệnh của Văn Hạnh có phòng khách và sofa riêng, trong lúc Châu Sinh Thần nói chuyện riêng với bác sĩ, Thời Nghi đến phòng bệnh của Văn Hạnh trước. Văn Hạnh mặc một bộ quần áo ngoài thể thao màu xanh nhạt, đang khẽ cười, Mai Hành cũng lắc đầu cười, bỏ kính xuống, rút từ trong túi quần ra chiếc khăn tay lau kính.

“Chị dâu?”

“Ừ.”

“Chị dâu, em có trà ngon ở đây, rót ra hai chén rồi.” Văn Hạnh cầm ly trà của mình, đưa ra trước mặt Thời Nghi. “Em không uống được, chị uống đi.” Thời Nghi cảm thấy buồn cười: “Em biết mình không uống được, tại sao lại còn cầm một chén?”

“Nhìn thấy Mai Hành tới, em vui quá nên quên mất.” Văn Hạnh nhìn sang Mai Hành: “Đồ họa thủy.”

Mai Hành chỉ cười chứ không nói gì.

Có y tá bước vào kiểm tra định kỳ cho Văn Hạnh, cô đến ngồi trên chiếc sofa đơn, đặt chiếc ly trà lên bệ bên cạnh, Mai Hành cũng làm y như vậy.

Mai Hành mắt đen như mực, ánh mắt sâu thẳm khó đoán, nhìn cô.

Thời Nghi hoài nghi nhìn lại anh, nhưng lại nghe Văn Hạnh gọi tên mình, nên không nghĩ sâu thêm nữa.

Sau đó Châu Sinh Thần cũng đến, ngồi ngoài phòng khách nói chuyện với Mai Hành một lúc, khi Mai Hành rời đi, còn điềm nhiên như không dặn người đổ hai ly trà đó. Cô nhìn theo bóng lưng anh ta, lại nhớ đến ánh mắt kỳ lạ kia, liền biết trong ly trà nhất định có vấn đề.

Quan hệ giữa Mai Hành và Văn Hạnh thân sơ rất rõ ràng...

Cô không nên hoài nghi như thế.

Sức khỏe của Thời Nghi trở nên tốt hơn, công việc bị gián đoạn hai tháng, sang tuần sẽ tiến hành thu âm. Mỹ Lâm nghe nói cô muốn quay lại làm, vừa lên lịch công việc, vừa than vãn mình bị các nhà đạo diễn phim bức tử đến chết, trưa hôm đó bèn chuyển phát nhanh tài liệu mới nhất, là một quyển sách rất dày. Để phối hợp với chất giọng tự nhiên của cô, vai cổ trang tương đối nhiều.

Cô thuận tay xem lướt qua để hiểu rõ nhân vật.

Nhưng khi nhớ đến quyển sách của mình thì tạm gác mọi thứ lại.

Sách tới đoạn kết viết rất chậm, vì cô không nhớ kết cục của anh.

Không nhớ rõ vì sao anh chết, và chết như thế nào. Không nhớ rõ, chỉ vừa nhớ vừa sửa lại, rồi lại vì quá coi trọng nên cứ lấn cấn câu chữ mãi, sửa đi sửa lại.

Gần đây Châu Sinh Thần rất bận, phần lớn thời gian cô đều ăn cơm một mình, cũng dần quen với việc anh thường về muộn. Buổi sáng đến thăm Văn Hạnh xong, anh đưa cô về nhà rồi lại rời đi.

Thời Nghi xem kịch bản, rồi lại phân tâm ngồi sửa bản thảo của mình, sửa đi sửa lại đến hơn bảy giờ.

Cô đắn đo từng câu chữ, hai tay cầm một chồng giấy, vô thức gõ nhẹ xuống mặt bàn. Được một lúc lại nghiêng đầu, áp mặt xuống bàn. Thời Nghi nhíu mày, thả lỏng, rồi lại nhíu mày lại, trong lúc đó không hề để ý Châu Sinh Thần đã về.

Anh treo chiếc áo ngoài còn đọng những hạt nước nhỏ li ti, bước qua cánh cửa vẫn để mở, nhìn thấy cô đang trong phòng đọc sách.

Anh bước vào: “Gặp phải chuyện gì khó khăn à?”

Thời Nghi đang mải thu dọn đống tài liệu, định đứng dậy, anh đã đặt tay lên vai cô.

Anh cúi người, tỏ ý cô cứ ngồi thế này nói cũng được.

Cô nghĩ một lúc, không thể không thừa nhận: “Em có điều bận tâm.”

“Bận tâm?”

“Em đang viết một số thứ, muốn viết sao cho thật tốt, dùng từ phải thật cân nhắc,” Cô khẽ thở dài, “nên hơi bận lòng.”

“Ừ.” Anh đã hiểu ra. “Để anh nghĩ xem làm thế nào có thể giúp em.”

Cô cười: “Việc này không cần làm phiền đến nhà khoa học đâu.”

“Yên nào, để anh nghĩ, hình như nghĩ sắp ra rồi.”

Cô thấy buồn cười, gật đầu.

“Em còn nhớ anh đã trả lời em, tháng Hai còn gọi là gì không?”

“Cám Hương.”

Châu Sinh Thần gật đầu: “Đây chỉ là cách nói theo thói quen của anh, nghiêm túc mà nói, tháng Hai có rất nhiều tên gọi khác, những tên gọi đó đều có nguồn gốc không giống nhau, miễn cưỡng nói cái tên nào tốt hơn cái tên nào không phải là rất khó sao?”

Thời Nghi thừa nhận điều anh nói là sự thật.

“Cũng giống như trong phòng thí nghiệm, anh vốn không yêu cầu sinh viên phải làm y hệt mình, mỗi người đều có cách thức phù hợp riêng.” Anh hơi suy nghĩ, lại nói tiếp, “Anh không hay viết lách, nhưng anh biết những mặc khách văn nhân ngày xưa đều có thói quen câu chữ của riêng mình. Làm nghiên cứu và viết lách, chính yếu đều nằm ở chỗ này.” Anh dùng ngón trỏ chỉ vào thái dương của mình. “Dùng phong cách mà em thấy quen thuộc nhất, viết thứ mà em muốn.”

“Vâng.”

“Em chưa ăn à?” Anh vỗ vỗ vào bụng cô. “Đói không?”

Cô thực tình đáp: “Đói ạ.”

“Đi thôi.” Anh đứng dậy. “Chúng ta ra ngoài ăn.”

“Bây giờ ạ?” Cô nghe thấy tiếng mưa, hình như ngoài trời còn có tiếng sấm.

“Anh xem dự báo thời tiết rồi, một tiếng nữa mưa sẽ tạnh, chúng ta cứ từ từ ra xe, đến nơi nào xa xa một chút rồi ăn.”

“Dự báo thời tiết?” Ấn tượng của Thời Nghi về dự báo thời tiết không tốt lắm. “Ngộ nhỡ không đúng thì làm thế nào?”

Thời Nghi bước theo anh, vừa đi vừa nói.

Châu Sinh Thần đột ngột dừng lại, quay người: “Cũng có xác suất mưa tạnh, đúng không nào?”

Cô vẫn đang do dự: “Em chỉ sợ phiền chú Lâm, trời mưa thế này còn phải đưa chúng ta đi ăn.”

“Lần này anh lái xe.”

“Anh lái xe?”

Anh bật cười: “Anh biết lái xe mà.”

Không phải Thời Nghi không tin anh, mà là thật sự chưa bao giờ thấy anh lái xe. Mãi cho đến khi xuống đến bãi để xe, ngồi trên ghế phụ, cô vẫn không ngừng nhìn cánh tay anh cầm vô lăng, cảm thấy có chút không thoải mái, nhưng xe chạy được một đoạn đã quen hơn. Anh làm việc gì cũng rất chuyên tâm, kể cả việc lái xe này, đều rất bình tĩnh.

Cần gạt nước không ngừng chuyển động qua lại, có vẻ mưa đã tạnh dần.

Lúc xe rời khỏi Thượng Hải, mưa đã ngừng hẳn.

Xung quanh Thượng Hải có rất nhiều thị trấn nhỏ, cũng giống như căn nhà của gia tộc họ Vương, cô chỉ lui tới có một lần, lại vào lúc đêm khuya nên cũng không rõ ở nơi nào. Nơi mà tối nay anh lái xe đến, cô cũng không biết.

Anh dừng lại ở một bãi đỗ xe trước cổng một thị trấn nhỏ.

Mưa vừa tạnh, đường còn ướt.

May thay cô không đi giày cao gót, vịn cánh tay anh nhảy qua những vũng nước lớn.

Gần bờ sông, trên mấy chiếc thuyền là quán ăn nhỏ xíu rất xinh xắn. Những chiếc thuyền không lớn, đại đa số đều chỉ chứa được hai bàn. Châu Sinh Thần chọn một chiếc thuyền, hai người ngồi trên đó, chủ thuyền nhanh chóng mang thực đơn lên cho họ.

“Tối nay chiếc thuyền này vẫn còn trống, hai vị thật may mắn.”

Thời Nghi cười, cúi đầu nhìn qua hai trang thực đơn khá đơn giản của nhà hàng.

Cũng không có nhiều thứ để lựa chọn, đến những như nơi này dùng bữa chỉ để là tận hưởng phong cảnh xung quanh.

Cô sợ anh ăn không no, chọn vài món chính.

“Hai vị đợi một chút, đồ ăn được mang lên, thuyền sẽ rời bờ.”

Chủ thuyền bước lên bờ, để lại họ trên thuyền. Hai bên mạn thuyền chỉ có lan can cao đến ngang ngực, có giá nến, không có đèn, thoải mái nhất là chiếc ghế dựa được xếp đối diện nhau, đều là kiểu sofa màu đỏ sậm, nhỏ người có thể nằm gọn trong đó. Chỗ ngồi thoải mái như thế này, ngồi lún sâu trong đó khiến cho người ta cảm thấy thoải mái và buồn ngủ.

“Anh đã đến nơi này bao giờ chưa?” Cô hiếu kỳ nhìn anh

Châu Sinh Thần cười lắc đầu: “Đây là lần đầu tiên, lúc nãy anh vừa hỏi người khác.”

Thời Nghi cũng đoán như vậy, cậu ấm này tuyệt đổi không phải là người hưởng thụ cuộc sống kiểu như thế này.

Chiếc thuyền khẽ đung đưa, chủ thuyền đã quay lại, có chút ngượng ngùng hỏi: “Trên bờ có hai cô cậu cũng muốn lên thuyền, tôi nói chiếc thuyền này đã có người trả tiền rồi, họ... vẫn muốn tôi thương lượng với hai vị, liệu có thể nhường chiếc bàn trống còn lại cho họ được không?”

Chủ thuyền chỉ lên bờ.

Hai người cùng nhìn ra, họ chắc nhiều lắm cũng chỉ khoảng hai mươi tuổi, là một đôi tình nhân.

Chàng trai nhìn họ có vẻ rất căng thẳng, thấy hai người quay đầu lại, chầm chậm chắp tay trước ngực, nhờ họ đồng ý. Thời Nghi cười, nghe Châu Sinh Thần nói: “Tôi không có vấn đề gì, vợ tôi cũng không.”

“Ừm, cứ để họ lên thuyền đi.”

Chủ thuyền càng có thiện cảm với đôi nam nữ với gương mặt lương thiện này, gọi đôi tình nhân kia lên thuyền. Giữa hai bàn có một chiếc mành treo bằng tre, thả xuống lại càng tách biệt. Thức ăn được dọn lên, chiếc thuyền cũng rời đi.

Vừa mới rời khỏi bờ sông không lâu thì trời lại bắt đầu mưa.

Thời Nghi nghe thấy sau mành có tiếng đôi nam nữ trẻ khẽ nói với nhau, đại ý là tính toán chi phí, có vẻ như rất cặn kẽ, từ đầu đến cuối cô gái đều tỏ ý không vui, nói ở đây quá tốn kém, nên đi chỗ khác sẽ tiết kiệm hơn: “Anh nhìn anh xem, tiền đã ít lại còn muốn lên thuyền ăn tối...”

Giọng nói rất khẽ, nhưng cô lại nghe rõ.

Cô nghĩ, lúc vừa tốt nghiệp vào làm lồng tiếng, có một nhân viên phòng thu thực tập và cô bạn gái của mình. Hai người họ mỗi ngày đều tính toán hết sức chi li, từ thứ Hai đến thứ Sáu sẽ ăn gì, để cuối tuần được ăn ngon một chút hoặc đến cuối tháng sẽ ra ngoài ăn. Đây là sự lãng mạn của tuổi trẻ.

Cô không kìm được nháy mắt với anh, khẽ cười.

“Sao thế?”

Châu Sinh Thần dựa người trên sofa, tay trái đặt lên tay vịn, nhìn cô khó hiểu. Thời Nghi ghé vào tai anh kể câu chuyện của cô gái kia. Nói xong, định bày tỏ suy nghĩ của mình, Châu Sinh Thần như đã hiểu liền hỏi: “Em ngưỡng mộ sao?”

Cô cười: “Vâng.”

Anh cũng cười theo.

Mưa bên ngoài không có dấu hiệu tạnh, chủ thuyền cho thuyền dừng bên một cây cổ thụ nghiêng mình xuống lòng sông, hệt như một chiếc ô khổng lổ, nói với họ tránh mưa một lúc để nước khỏi tràn vào thuyền làm ướt quần áo.

Bên bờ sông lại có gió, sóng nước vỗ nhẹ vào mạn thuyền.

Bóng nến hắt trên tấm mành khẽ đung đưa.

“Anh đã bao giờ xem chương trình kịch rối bóng chưa?”

“Kịch rối bóng?”

“Vâng... có lẽ anh chưa xem qua.”

Thời Nghi còn nhớ hồi nhỏ xem tivi có chương trình kịch rối bóng trong suốt một thời gian dài. Trong chương trình có hai người dùng bàn tay làm thành bóng hình người hoặc con vật tạo nên một câu chuyện ngắn hoặc tấu hài. Hồi Thời Nghi còn xem chương trình đó, cô nhớ láng máng lúc rảnh rỗi còn ở trong phòng đọc sách thắp nến lên tự làm những hình thù ngộ nghĩnh bằng tay.

Vì đều là tự học nên những hình cô làm được không nhiều.

Lúc xem xong, cũng học làm theo được không ít.

Thời Nghi làm một con thỏ, muốn nói gì đó, rồi đột nhiên lại hỏi: “Hôm nay là ngày mùng Chín tháng Chín đúng không?”

Thật kỳ lạ, trong những đồ ăn trên bàn có cả bánh Trùng Dương và bánh tét.

Anh “ừ” một tiếng: “Em đang làm hình con thỏ?”

“Anh nhận ra à?” Thời Nghi cười vẫy vẫy tay, tai con thỏ trên chiếc mành trúc cũng khẽ vẫy vẫy, cao hứng lồng tiếng cho nó: “Ôi, cung trăng lạnh lẽo quá, chớp mắt một cái đã qua Trung thu, đến tết Trùng Dương rồi, chi bằng xuống nhân gian chơi thôi.”

Vì sợ đôi tình nhân kia nghe thấy, giọng của cô rất nhỏ, vô cùng hài hước.

Anh nhoài người qua, thưởng thức màn trình diễn của cô.

Thời Nghi khẽ thổi nến.

Ánh nến khẽ lay động, con thỏ cũng biến mất, cô ngồi xổm trên sofa, hắt bóng trên tấm mành trúc, vừa mỏng mảnh lại vừa yếu đuối: “Công tử, dường như... chúng ta... đã gặp nhau ở đâu đó rồi thì phải...”

Chất giọng nhàn nhạt, dịu dàng.

Đây là sở trường của cô.

Anh mỉm cười, phụ họa cùng cô, khẽ hỏi lại: “Tôi ư? Thật sao?”

“Quý danh của công tử là...” Cô chớp chớp mắt, giọng càng nhỏ.

Anh im lặng một lúc, rồi nhìn cô: “Châu Sinh, tên chỉ có một chữ Thần.”

- Hết chương 14 -
Danh sách truyện HOT