Lọc Truyện

Ôm Tôi Nhé Cô Gái Nhỏ Lam Ngọc Anh

Hiện tại website cần kinh phí duy trì nên hiện Quảng cáo ! Mong các bạn ủng hộ để bọn mình tiếp tục phát triển nhé

Chương 19

Đôi tay nhỏ bé của cô ôm lấy khuồn ngực nóng của anh, và cô có thể cảm nhận được nhịp đập cuồng loạn của trái tim trong khuôn ngực đó.

Giọng nam khàn khàn thoát ra từ cổ họng: “Hừ..”

Lam Ngọc Anh giật mình choàng tỉnh. Cô mở mắt, đồng tử giãn ra tập trung và lập tức nhìn xung quanh.

May mắn thay, cô đang nằm trong căn phòng nhỏ quen thuộc của mình. Đập vào mắt cô là tất cả những đồ đạc và vật dụng quen thuộc hàng ngày. Vươn tay chạm vào chiếc chăn bông gòn đang đắp trên người, cuối cùng Lam Ngọc Anh cũng thở phào nhẹ nhõm.

Phút sau đầu óc lại nghĩ mông lung, khuôn mặt cô đỏ bừng lên ngay lập tức.

Mình thật khùng!

Hẳn là Hoàng Trường Minh, người đàn ông đã mang đến cho cô cái bóng quá lớn, trong mộng cũng không buông tha.

Lam Ngọc Anh bước nhanh vào phòng tắm, vùi mặt vào thau nước lạnh và cảm thấy tỉnh táo hơn rất nhiều. Cô liếc nhìn đồng hồ khóc dở mếu dở. Vậy là đêm qua cô đã ngủ quên mất. Một giấc ngủ dài thoải mái cho đến khi tự tỉnh vốn luôn là điều xa xỉ với cô.

Hôm nay ngoài siêu thị có Chương trình khuyến mãi lớn, nhất định không được bỏ lỡ dịp này để mua thêm vài món đồ cho hai bà cháu, Lam Ngọc Anh vội vàng mở tủ, định lấy quần áo ra thay thì nghe thấy tiếng gõ cửa gấp gáp.

Cánh cửa mở ra và Lam Ngọc Thiên lao vào.

Lam Ngọc Anh tay nắm nảm cửa, còn chưa kịp phản ứng đã thấy Lam Ngọc Thiên lao vào phòng ngủ, giống như một con báo cái tức giận, lôi hết quần áo trong chiếc tủ mà cô còn chưa kịp đóng lại ra rồi ném hết lên sàn.

“Cô đang làm gì vậy?” Cô cau mày quát lên.

“Tránh ral”

Lam Ngọc Thiên đẩy cô ra, không cần che giấu sự ngạo mạn, độc đoán vốn quen từ nhỏ của một vị tiểu thư, mắt cô ta vằn lên vẻ ghen tị: “Quần áo đâu? Bộ quần áo hôm qua cô mặc ở đâu, lấy ra cho tôi!

Đột nhiên cô ta nhìn thấy gì đó và lao vào phòng tắm.

Lam Ngọc Thiên lôi toàn bộ số quần áo còn chưa kịp giặt bên trong ra và tìm được mục tiêu của mình.

Cô ta rút ra từ trong túi xách một chiếc kéo và đâm lia lịa lên bộ quần áo. Chốc lát bộ quần áo đẹp đã trở thành một đống vải vụn.

“Cô điên à? Cô đang làm gì vậy? Bỏ ra ngay!”

“Cái gì? Cảm thấy đau khổ sao?” Lam Ngọc Thiên hung hăng vung cái kéo trong tay lên không trung, ngăn không cho Lam Ngọc Anh tới gần, nghiến răng nghiến lợi: “Không phải là cô không biết là cả bốn phía đông, tây, nam, bắc đều có người khen cô xinh đẹp hay sao? Lam Ngọc Anh, để tôi nói cho cô biết, cô nên biết thân biết phận của mình! Cô đừng tưởng cô mang họ Lam là có thể đỏm dáng lố bịch, làm cho những kẻ khác vụng trộm nhìn cô, nhớ chưa! Mở mắt nhìn tôi đây mà cư xử!”

Lam Ngọc Anh cau mày: “Cô đang nói nhảm cái gì vậy?”

Bạn đang đọc truyện mới tại ghien_truyen_chu.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Danh sách truyện HOT