Lọc Truyện

Ông bố toàn năng - Nhậm Kiến Tường

Hiện tại website cần kinh phí duy trì nên hiện Quảng cáo ! Mong các bạn ủng hộ để bọn mình tiếp tục phát triển nhé


 

"Con thì biết cái gì, bố muốn vào sinh ra tử nơi chiến trường không màng tới thân xác này, bảo bố ở nhà an dưỡng chẳng phải là sỉ nhục bố sao!"  

 

Những lời của Long Hạo Nhiên nói đúng là đã bày tỏ lòng thành tâm hy sinh vì tổ quốc, nhưng đáng tiếc là Nhậm Kiến Tường không hề tán thành.  

 

"Trung thành rất quan trọng, nhưng đối với con người thì sức khỏe mới là quan trọng nhất!"  

 

Nhậm Kiến Tường nói chen vào.  

 

Thanh niên kia và Long Hạo Nhiên cùng quay đầu nhìn về phía Nhậm Kiến Tường, Long Hạo Nhiên không vui nói: "Cậu thanh niên kia, cậu là ai?"  

 

"Tôi là người đã chữa bệnh cho ông, tôi tên là Nhậm Kiến Tường".  

 

Nhậm Kiến Tường dõng dạc trả lời: "Tôi biết thân phận của ông, ông đúng là một người có công với đất nước, nhưng con người thì phải quan tâm đến sức khỏe của mình, nếu không thần y cũng chẳng cứu nổi ông đâu".  

 

Nghe Nhậm Kiến Tường nói mà viện trưởng Ngô ở bên cạnh toát mồ hôi hột.  

 

"Ông trẻ ơi, đừng nói nữa, người ta là lão nguyên soái đó, cậu làm vậy là hại chết tôi rồi!"  

 

Viện trưởng Ngô cảm thấy mình có mười cái đầu chắc cũng không giữ được rồi.  

 

"Một thằng nhóc chưa mọc đủ lông cánh, chưa từng ra chiến trường, không biết sự khốc liệt của chiến trường, chỉ dựa vào đôi tay để cứu người thì có tư cách gì để nói những lời này!"  

 

Long Hạo Nhiên lạnh lùng nói, ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm vào Nhậm Kiến Tường, ông ta muốn tìm ra sơ hở trên khuôn mặt anh.  

 

Khí thế của con người đã xông pha nơi chiến trận nhiều năm chắc chắn không phải người bình thường nào cũng có thể so sánh được.  

 

Lúc này, hai chân viện trưởng Ngô mềm nhũn, suýt chút nữa thì quỳ rạp xuống đất.  

 

Nhậm Kiến Tường không hề tỏ vẻ yếu thế, chỉ lặng lẽ nhìn Long Hạo Nhiên.  

 

"Tính cách của ông lão này ngang ngược lắm, nói vài câu khó nghe thôi mà đã nhăn mặt ngay được mới tài!"  

 

Tu cũng không nhịn được lên tiếng càu nhàu.  

 

Hai người giằng co một lúc thanh niên kia mới phá vỡ bầu không khí gượng gạo.  

 

"Bố! Bác sĩ Nhậm cũng muốn tốt cho bố, bố đừng có làm khó người ta nữa!"  

 

Sau đó thanh niên kia bước tới chỗ Nhậm Kiến Tường một cách hào phóng, đưa tay ra định bắt tay anh.  

 

"Xin chào, tôi là Long Thiên Ngạo, con trưởng nhà họ Long, rất cảm ơn anh đã ra tay cứu bố tôi".  

 

Nhậm Kiến Tường quan sát Long Thiên Ngạo, người thanh niên mặt mày sáng sủa, hơn nữa ánh mắt trong veo, chắc chắn không phải loại người xấu xa.  

 

"Xin chào, tôi là Nhậm Kiến Tường, chủ tịch của tập đoàn Song Diệp", Nhậm Kiến Tường điềm đạm nói.  

 

Long Thiên Ngạo hơi ngạc nhiên, chắc anh ta cũng đã nghe nói tới vụ ồn ào của doanh nghiệp sản xuất kem dưỡng làm đẹp gì đó.  

 

"Gọi tôi là Thiên Ngạo là được!", Long Thiên Ngạo cười nói.  

 

Nhậm Kiến Tường cũng cẩn thận đáp lại: "Gọi tôi là Kiến Tường là được rồi!"  

 

"Hai thanh niên nói chuyện chán thật đấy, ông già tôi đây chắc là bù nhìn hả?"  

 

Long Hạo Nhiên ở bên cạnh khẽ ho để hai người kia chú ý đến.  

Bạn đang đọc truyện mới tại Ghientruyen.chu. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Danh sách truyện HOT