Lọc Truyện

Thu Phục Tổng Tài Cao Ngạo - Đường Thi - Bạc Dạ

Hiện tại website cần kinh phí duy trì nên hiện Quảng cáo ! Mong các bạn ủng hộ để bọn mình tiếp tục phát triển nhé

Chương 78

Đường Thi mơ một giấc mơ rất dài. Trong mơ, cô vẫn là thiên kim nhà họ Đường, tài hoa hơn người, khí chất cao quý, có Đường Dịch là người anh trai yêu thương cô hết mực. Anh có tướng mạo điển trai, thân phận ưu việt, được vô số các thiếu nữ nổi tiếng thi nhau theo đuổi.

Cô đang tổ chức buổi chúc mừng sinh nhật cho anh mình. Năm nay Đường Thi hai mươi lăm tuổi, Đường Dịch hai mươi bảy tuổi. Hai anh em thân thiết đứng bên cạnh nhau, bố mẹ cô vẫn còn khoẻ mạnh, một nhà bốn người hoà thuận vui vẻ. Trong mơ, Đường Thi cười lớn, giống như muốn dùng hết sức lực của cuộc đời này mà cười vang lên.

Tỉnh mộng, cô vẫn là Đường Thi, nhưng cô đang nằm trên một chiếc giường bệnh lạ lẫm. Giờ phút cô mở mắt, tất cả những sự dịu dàng khi nãy đã tan thành tro bụi. Hình ảnh cuối cùng ngưng lại ở khuôn mặt của Đường Dịch, sau đó từ giữa khung hình chầm chậm xuất hiện những vết nứt vỡ giống như một tấm kính từ từ vỡ vụn ra từng chút từng chút. Vẻ mặt tươi cười của người xưa bị những vết nứt kịa tách rời ra, tan tành trong giây lát.

Đường Thi hoảng hốt nhìn quanh. Đây là phòng bệnh cào cấp của bệnh viện. Cô vùng dậy, giống như vừa gặp một cơn ác mộng, khuôn mặt cô tái nhợt dáo dác nhìn bốn phía nhưng chỉ có sự cô đơn. Dường như đến cả tiếng vọng của chính mình cũng bị nuốt trôi đi mất.

Điều này khiến cô nảy sinh ra cảm giác dường như cả thế giới chỉ còn lại có mình cô và sự cô đơn to lớn.

Đường Thi vô thức tự ôm lấy bản thân, chiếc kim truyền dịch trên mu bàn tay trái bị kéo theo, trên mu bàn tay của cô phình lên một vết lồi, nhưng hình như cô không cảm thấy đau đớn mà dồn sức ôm chặt lấy mình. Anh ơi…

Khoé mắt cô đỏ hoe, nhưng lại không rơi lấy giọt lệ nào, cô thở hổn hển đứt quãng, cảm giác như sắp không thở nổi nữa rồi.

Cơ thể cô, cơ thể cô truyền đến một cơn đau giống như bị xé toạc ra, Đường Thi hi vọng biết bao rằng giờ phút này bản thân mình sẽ ngất đi, như vậy thì có thể không cần chịu đựng nỗi đau vừa rõ ràng vừa lạnh lẽo này.

Cho đến khi Bạc Dạ từ ngoài cửa lao vào, bật đèn lên : “Em làm cái gì vậy! Em điên rồi à!”

Đường Thi giật mạnh cây kim trên mu bàn tay trái của mình ra, trong nháy mắt máu tươi không ngừng trào ra từ lỗ hồng nhỏ xíu kia. Rất nhanh, máu từ mu bàn tay chảy xuống, nhỏ lên tấm ga trải giường. Rất tiếc là miệng vết thương quá nhỏ, máu chảy ra một hồi rồi cũng ngưng không còn chảy nữa. Máu đã ngừng chảy nên Đường Thi cũng chẳng buồn lau đi, cô nhìn người đàn ông trước mặt.

Vẫn là gương mặt yêu nghiệt anh tuấn khôi ngô ấy, nhưng điều khác biệt là sự kinh hoàng và đau đớn cuộn lên từ tận sâu linh hồn hiện ra trong con ngươi anh.

Bạc Dạ nhìn Đường Thi, giọng nói run rẩy: “Đường Thi, em…”

“Đừng có gọi tên tôi!”

Cô như bất thình lình nổi giận, dùng hết sức đẩy Bạc Dạ ra, điên cuồng chạy dọc hành lang, giống như đang chạy ngược lại thời gian, năm tháng chảy xuôi qua bên cạnh cô, còn cô đang ở giữa dòng chảy của thời gian liều mạng lao về ngày trước. Chạy về, về nơi có Đường Dịch, về nơi bắt đầu của mọi thứ… cho đến khi bắt gặp nhà xác.

Bước chạy của Đường Thi ngừng lại, thân người cô lảo đảo, giống như sắp ngã gục xuống, nhưng cô ép mình không được ngã xuống. Sau khoảnh khắc đau đớn đó cô liền vịn vào tường, nghiến chặt răng, chặt đến mức máu từ lợi rỉ ra.

Lên google tìm kiếm từ khóa Ghiền truyện chữ (Ghien_truyen_chu_com) để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Danh sách truyện HOT