Lọc Truyện

Tiên võ truyền kỳ - Diệp Thành (full)

Hiện tại website cần kinh phí duy trì nên hiện Quảng cáo ! Mong các bạn ủng hộ để bọn mình tiếp tục phát triển nhé

 “Ta không nói hàm hồ”, Diệp Thành nhìn Lăng Tiêu với vẻ mặt nghiêm túc: “Ta nói cho ngươi biết, tên của đứa bé của hai người trong tương lai là gì ta đã nghĩ xong rồi. Lăng Tiêu, Tiêu Tương, nếu đứa trẻ là con trai thì đặt tên là Lăng Tiêu Hướng, nếu là con gái thì đặt tên Lăng Tiêu Hương, thế nào?”  

 

“Diệp huynh, ta không dễ gì mới tới đây một chuyến, huynh đừng nói chuyện kiểu này được không?”, Lăng Tiêu bất giác chép miệng.  

 

“Được rồi, được rồi”, Diệp Thành dốc rượu vào miệng nói tiếp: “Có điều nói thật, Lăng Tiêu sư tỷ là người có tâm sự, nếu không có ý với người ta thì đừng gợi gì cho người ta hết, mang hi vọng cho người ta rồi thì ngươi phải chuẩn bị cùng người ta rửa hận”.  

 

“Ngươi càng nói càng đi xa đấy”, Lăng Tiêu bĩu môi.  

 

“Không đi xa chút nào cả”, Diệp Thành liếc nhìn Lăng Tiêu: “Cái gọi là người ngoài cuộc bao giờ cũng sáng suốt hơn người trong cuộc ngươi hiểu rõ hơn ai hết phải không? Cho nên đừng cố tình nghe ngóng thông tin về một nữ tử, như vậy sẽ sẽ để lộ ra những thứ mà ngươi không nhìn thấy được nhưng ta lại nhìn thấy được có tình ý trong đó”.  

 

“Câu này ngươi nói đúng thật là, ta chỉ cảm thấy tò mò về chữ khắc trên đầu cô ấy thôi”, Lăng Tiêu nói rồi không quên liếc nhìn khu tiểu Uyển sát kề.  

 

“Có lẽ là ta nghĩ nhiều rồi”, Diệp Thành lại trút rượu vào miệng, trong lúc đó hắn không quên liếc nhìn Lăng Tiêu ở bên, tên này chốc chốc lại nhìn khu tiểu Uyển một lần.  

 

“Đúng là đến sớm không bằng đến đúng lúc”, ngay sau đó, bên ngoài tiểu viên lại có người đi vào, nếu nhìn kĩ thì đây chính là Thượng Quan Bác của nhà Thượng Quan ở Đông Nhạc và Tư Đồ Tấn của nhà họ Tư Đồ ở Tây Vực, cả hai người này lúc nào cũng đi với nhau.  

 

Thấy Thượng Quan Bác và Tư Đồ Tấn, Lăng Tiêu vội đứng dậy: “Lăng Tiêu bái kiến hai vị tiền bối”.  

 

“Người của nhà họ Lăng?”, thấy miếng ngọc bài trên hông của Lăng Tiêu, Thượng Quan Bác khẽ nhướng mày.  

 

“Nhà họ Lăng cách nơi này cũng không phải là gần”, Tư Đồ Tấn tặc lưỡi, “đúng là có nghị lực”.  

 

“Hai vị tiền bối chê cười rồi”, Lăng Tiêu cười trừ.  

 

Khi cả ba đang nói chuyện thì Diệp Thành ở phía này suýt chút nữa phải vùi đầu vào đũng quần vì người tới ngoài Tư Đồ Tấn và Thượng Quan Bác ra còn có một nữ nhân nữa, vả lại sau khi đi vào còn trừng mắt nhìn hắn, người này không phải ai khác mà chính là Thượng Quan Ngọc Nhi.  

 

“Ngươi cúi đầu tìm gì thế hả?”, Thượng Quan Ngọc Nhi nhìn Diệp Thành với vẻ mặt hứng thú, thấy Diệp Thành như vậy, cô chợt cảm thấy buồn cười.  

 

“Không…không tìm gì cả”, Diệp Thành ngẩng đầu cười xoà.  

 

“Diệp Thành tiểu hữu, giấu gì mà kĩ thế, làm chúng ta vất vả cả ra”, phía này, Thượng Quan Bác và Tư Đồ Tấn đã xuýt xoa: “Hạo Thiên Trần Dạ, Đan Trung Chi Thánh, ta nghĩ muốn nổ cả đầu mà cũng không nghĩ ra đó là tiểu hữu”.  

 

“Hai vị tiền bối không phải từ đường xa tới đây để khen con chứ ạ?”, Diệp Thành ho hắng nói.  

 

“Được rồi, chúng ta đến để lôi kéo đấy”, cả hai người rất thẳng thắn, nói một câu khiến Diệp Thành phải tặc lưỡi.  

Bạn đang đọc truyện mới tại Ghien.truyenchu. Vào google gõ: Truyện Azz để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Danh sách truyện HOT