Lọc Truyện

Yêu Không Thể Yêu - Lâm Tĩnh Văn

Hiện tại website cần kinh phí duy trì nên hiện Quảng cáo ! Mong các bạn ủng hộ để bọn mình tiếp tục phát triển nhé

Chương 79

Nhưng tôi sẽ không lùi bước, trên đường đi Trang Dật Dương đã gọi điện cho tôi, đã khai thác được nhân tài hàng đầu trong ngành này, hợp đồng nhân sự vừa được ký kết, ảnh cũng đã được gửi đến rồi.

Tôi còn chưa giải thích xong, Trình Cương đã không cho tôi cơ hội rồi, trực tiếp gọi bảo vệ đuổi tôi đi.

Tôi lần đầu tiên bị bảo vệ lôi ra ngoài, có chút khó chịu đứng trước cửa công ty Duyệt Hòa, không chịu được dậm dậm chân, thực sự quá vô lễ rồi!

“Cô Lâm, trùng hợp vậy!”

Tôi quay người liên nhìn thấy Liêu Phàm đang đứng đó cười ranh mãnh, không khỏi nhíu mày, “Cười cợt người khác, vui không?”

Lại là một người có Liêu quan đến Châu Tư Dĩnh, đúng là đáng ghét!

“Cô Lâm hiểu lầm Liêu mỗ rồi, đây là công ty của tôi, không phải tôi đang cười nhạo cô!” Liêu Phàm nghiêm túc giải thích, tôi nghe thấy nhân viên ở quầy lễ tân chào

lớn, “Chào Tổng giám đốc Liê Tôi lập tức cảm thấy hơi ngại ngùng, hôm nay tôi đến đàm phán công việc, lại trực tiếp đặc tội với Boss lớn nhất của họ, đúng là bước chân trái ra cửa mà.

“Tổng giám đốc Liêu, xin lỗi anhl Nếu có thời gian, chúng †a nói chuyện chút được không?” Nếu không thông qua được Trình Cương, tôi tìm đến Liêu Phàm là được.

“Sau nửa tiếng nữa, tôi có thời gian 20 phút!” Liêu Phàm
 

nhìn đồng hồ, nói một cách vô cùng chắc chắn.

Tất nhiên là tôi không thể từ chối rồi, lập tức vui mừng cùng anh ta bước vào, trên đường đi bắt gặp biểu cảm kinh ngạc của Trình Cương, tậm trạng lập tức sung sướng.

Trong quá trình chờ đợi, tôi cẩn thận tìm hiểu tư liệu về tập đoàn Duyệt Hòa, người đại diện pháp lý là Trần Lam, không phải Liêu Phàm.

“Trần Lam là mẹ tôi!" Giọng nói của Liêu Phàm một lần nữa vang lên từ sau lưng tôi, con người này bước đi giống như mèo, không hề có chút âm thanh nào.

Tôi lén lút tra tư liệu bị người trong cuộc bắt quả tang, tôi không khỏi bối rối đến mức đỏ ửng mặt.

“Tôi xin lỗi!" Tôi vừa xin lỗi vừa nghĩ xem có nên tiếp tục bàn bạc không, thời gian chỉ vừa mới qua 20 phút, rõ ràng là còn 10 phút.

“Không cần xin lỗi, rát ít người biết hiện giờ tôi đang quản lý Duyệt Hòa, cô nghỉ ngờ cũng là điều bình thường. Tôi ở bên Liêu Thị nhiều hơn!” Liêu Phàm nghiêm túc giải thích, sau đó từ châm chọc nói một câu, “Tôi chính là tài phiệt đời thứ hai trong miệng người ta, nhưng tôi là tài phiệt đời thứ hai vất vải”

Một câu nói khiến cho sự ngại ngùng giữa chúng tôi tan biến không còn tăm hơi, tôi chủ động nói ra mục đích ngày hôm nay đến đây. Sau đó lấy ra bản kế hoạch, cùng với bản hợp đồng nhân sự với người kia.

Liêu Phàm chăm chú nhìn, sau đó ấn bộ đàm gọi Trình Cương vào.
 Đứng trước mặt anh ta, Trình Cương không dám nói đến những nguyên nhân khác, chỉ nói thẳng, không yên tâm về mảng này ở Trang Thị, muốn giao dự án này cho công ty Trường Thành.

Bạn đang đọc truyện mới tại ghien_truyen_chu.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Danh sách truyện HOT