Lọc Truyện

CÔ ẤY BỆNH KHÔNG HỀ NHẸ

Hiện tại website cần kinh phí duy trì nên hiện Quảng cáo ! Mong các bạn ủng hộ để bọn mình tiếp tục phát triển nhé
“Dù sao tớ cảm thấy, những chuyện Trương Lục Nhượng làm đối với cậu, tuyệt đối sẽ không làm giống như đối với các cô gái khác.”

Lần này, Tô Tại Tại im lặng rất lâu.

Hy vọng mình không giống.

——《 Nhật ký của tiểu tiên nữ Tô Tại Tại 》

Tô Tại Tại suy nghĩ nửa ngày, nhưng bất ngờ là, cô không xoắn xuýt nữa.

Cô bắt đầu thu dọn đồ đạc, chuẩn bị về nhà.

Sau khi Khương Giai phân tích xong, càng nghĩ càng hăng hái, ở một bên kích động đung đưa tay cô.

“Tại Tại, tớ quá vui thay cậu.”

“Hả?”

“Cậu nói quả nhiên không sai, hành động quan trọng hơn giá trị nhan sắc.”

“… Cậu có thể ngậm miệng rồi.”

“Sinh thời, tớ thật sự lại có thể nhìn thấy cóc ăn được thịt thiên nga.”

“Cút.”

Một lát sau.

Tô Tại Tại suy nghĩ một chút, vẫn là thấp giọng giải thích: “Thật sự không phải vậy.”

Mặc dù cô thật sự rất muốn để cho tất cả mọi người cảm thấy Trương Lục Nhượng là của cô, nhưng mà cô vẫn không muốn ù ù cạc cạc gán tội danh yêu sớm như vậy lên đầu anh.

Khương Giai cũng không bỏ qua.

Cô ấy vừa thu dọn đồ đạc, vừa nói với cô: “Nghe nói ngày hôm qua có một bạn nữ lớp một bởi vì Trương Lục Nhượng, mà khóc một buổi chiều trong phòng học, khoa trương đến chết.”

“Sao?” Tô Tại Tại bối rối.

“Hình như là bởi vì liên quan đến việc cậu ấy đưa cho cậu huy chương bạc.”

“… Cái này có gì, cậu ấy là đang đuổi tớ đi.”

“Tớ cũng không rõ lắm.” Khương Giai suy nghĩ một chút, “Bạn nữ kia ngồi trước mặt cậu ấy, sau đó con gái lớp bọn họ đều đi an ủi bạn đó, có mấy bạn nữ bảo Trương Lục Nhượng khuyên mấy câu, cậu ta đều không để ý.”

Tô Tại Tại hoàn toàn không hiểu nổi tình hình: “Cho nên tại sao khóc?”

“Cái này mà cậu cũng không đoán được à?! Bạn nữ kia thích Trương Lục Nhượng đó!”

Tô Tại Tại như có điều suy nghĩ mà sờ cằm.

“Tớ cảm thấy rất tốt, khóc xong mới phục hồi mà.”

“…”

“Hơn nữa đại mỹ nhân không để ý tới bạn nữ kia, tớ cảm thấy rất bình thường, cậu ấy vẫn luôn rất vô tình.”

Khương Giai: “…”

Hai người đeo cặp sách lên, đi ra ngoài cửa.

Khương Giai cúi đầu nhìn điện thoại, đột ngột nói: “Cậu không cảm thấy Trương Lục Nhượng đối với cậu rất khác sao? Ví dụ như đưa huy chương bạc cho cậu, còn có vừa nãy giúp cậu cất ghế.”

Tô Tại Tại dừng chân, thành thật trả lời: “Không cảm thấy.”

“Cậu ngẫm lại đi, người bàn trước của Trương Lục Nhượng cũng như vậy, nhưng cậu ta một chút phản ứng cũng không có. Tớ nghe bạn tớ nói, thật sự là hoàn toàn không bị ảnh hưởng…”

“Đúng vậy, cậu ấy có năng lực tự động ngăn cách bên ngoài.”

Khương Giai nổi khùng: “Cậu có thể nghe tớ nói xong hay không!”

“… Ờ.”

“Dù sao tớ cảm thấy, những chuyện Trương Lục Nhượng làm đối với cậu, tuyệt đối sẽ không làm giống như đối với các cô gái khác.”

Lần này, Tô Tại Tại im lặng rất lâu.

Thật lâu về sau, cô mới mở miệng.

“Nếu như là như thế, vậy thì thật tốt.”

Nhưng mà cô không dám tiến thêm một bước.

Tô Tại Tại cảm thấy như bây giờ cũng đã rất tốt.

Cô sống trong thế giới một mình cô.

Trong thế giới đó, Trương Lục Nhượng cũng rất thích Tô Tại Tại.

Chỉ cần cô không phủ nhận, thì không ai có thể phủ nhận.

*****

Chủ nhật, Tô Tại Tại đi ra ngoài sớm hơn bình thường một tiếng.

Vì để chặn Trương Lục Nhượng ở trạm xe.

Từ lúc mặt trời lên cao trên bầu trời, đến lúc nắng chiều dần dần xuống núi.

Tô Tại Tại mở điện thoại, nhìn đồng hồ.

Đợi thêm nữa thì sắp trễ rồi.

Cô cất quyển từ đơn cầm trong tay vào trong cặp sách.

Cuối cùng liếc nhìn về hướng bảng thông tin xe buýt, rồi mới lên xe.

Lúc Tô Tại Tại đi vào phòng học, tiếng chuông giờ học tối vừa vặn vang lên.

Thấy cô đến, Khương Giai ngẩng đầu lên, thấp giọng hỏi: “Tại Tại, hôm nay sao cậu đến trễ như vậy?”

Tô Tại Tại lấy sách trong cặp ra, đặt lên bàn.

Cô thở dài một tiếng, có hơi tuyệt vọng: “Ôm cây đợi thỏ, không có một lần có thể thành công.”

“Hả?”

“Tớ có lẽ không nên quá hết sức, quá hết sức thì ngược lại không gặp được.”

“Có ý gì.”

Tô Tại Tại nhìn về phía cô ấy, rõ ràng mạch lạc phân tích: “Duyên phận của tớ và đại mỹ nhân là do vận mệnh sắp đặt, tớ quá hết sức như vậy, ngược lại sẽ thay đổi quỹ đạo vận mệnh ban đầu.”

Khương Giai có hơi trầm mặc: “Cậu bị người ta nhập rồi.”

Sau khi Tô Tại Tại chấn động xong, tâm trạng bắt đầu xuống thấp: “Cậu cảm thấy có phải cậu ấy cố ý hay không.”

“Cố ý cái gì?”

“Sợ gặp lại tớ, tiếp đó thì đi ra ngoài trước, hoặc giả là ngồi trạm xe khác rồi.”

“Đừng suy nghĩ quá nhiều.” Khương Giai sờ đầu cô.

Tô Tại Tại tìm thấy trong ngăn bàn hai viên thạch cuối cùng, đặt một viên ở trên bàn Khương Giai.

Sau đó cô liền cầm bài tập số học bắt đầu làm đề.

Sau khi hết giờ học tiết học tối thứ nhất, Tô Tại Tại chạy thẳng tới lầu ba.

Vừa đến, cô liên hấy Trương Lục Nhượng và một bạn nam đi từ trong phòng học ra.

Tô Tại Tại lén lén lút lút đi sát phía sau bọn họ.

Phía trước truyền tới âm thanh hai người nói chuyện.

“Hôm nay Diệp Chân Hân có phải lại giúp cậu gói cơm hay không?”

“…”

“Cũng được đấy, lợi hại! Nói thật, tôi thật lòng tán thưởng kiểu người không trông mặt mà bắt hình dong như cậu.”

“…”

Bạn nam tiếp tục bát quái: “Tôi còn tưởng rằng cậu gả cho đại mỹ nữ lớp chín đó…”

Trương Lục Nhượng nhíu mày, lập tức cắt ngang cậu ta: “Đều không phải.”

Một lát sau.

Bạn nam nói tiếp: “Này, vậy cậu đưa số WeChat của bạn nữ lớp chín kia cho tôi đi, dù sao cậu cũng không có hứng thú.”

Tô Tại Tại không dám nghe câu trả lời tiếp theo của Trương Lục Nhượng, chợt mở miệng: “Cho cái gì á.”

Hai người đều nhìn sang, dừng bước.

Tô Tại Tại cười: “Cậu ấy cũng không có.”

Thấy đối tượng vừa mới bát quái đột ngột xuất hiện, bạn nam có hơi lúng túng.

Tô Tại Tại chỉ chỉ Trương Lục Nhượng: “Cậu có WeChat của cậu ấy không?”

“Có…” Bạn nam thành thật nói.

Tô Tại Tại lập tức phấn khởi: “Tôi trao đổi với cậu nhé.”

Nghe nói như vậy, sắc mặt Trương Lục Nhượng cứng đờ, trầm giọng nói: “Tô Tại Tại.”

Chú ý đến bầu không khí vi diệu của hai người bọn họ, bạn nam rất có tự giác rời đi.

“Nhượng Nhượng.”

“…”

“Trương Lục Nhượng.”

“Ừ.”

… Lúc nào mới có thể chấp nhận cái tên gọi từ láy đáng yêu này.

Tô Tại Tại quyết định lần nãy sẽ trực tiếp một chút: “Không phải cậu nói cậu không có WeChat sao?”

“Ừ.”

“…”

“Bạn nam kia nói có WeChat của cậu.” Tô Tại Tại đuổi tận cũng không buông.

Trương Lục Nhượng mặt không đổi sắc nói: “Cậu ta lừa gạt cậu.”

Sau đó, bình tĩnh sờ lên cổ.

Tô Tại Tại: “…”

Vừa nhắc đến WeChat liền nói dối, nhất định là không muốn thêm cô.

Một lát sau.

Tô Tại Tại yết ớt nói: “Tôi biết cậu có.”

Trương Lục Nhượng: “…”

Tô Tại Tại than phiền: “Hai ta đều quen biết lâu như vậy rồi, cho một cái phương thức liên lạc thì thế nào, tôi cũng sẽ không làm gì cậu, cậu sợ cái gì chứ.”

Trương Lục Nhượng nhếch môi, ngón tay nhẹ nhàng gõ lên lan can sơn màu xanh da trời.

Keng keng vang dội.

Giống như đang suy nghĩ nên trả lời thế nào.

Nửa phút sau.

“Cậu chạy tới lầu ba làm gì.”

Anh kéo một đề tài khác.

“Cậu á.” Tô Tại Tại đáp.

Trương Lục Nhượng: “…”

Để ý đến biểu cảm của anh, Tô Tại Tại lập tức phản ứng lại.

“À, không, không phải, ý tôi là gặp cậu, nói thiếu một chữ…”

“…”

“Dù sao tôi chỉ có một bạn nam là cậu thôi, kết nối một chút cảm tình.”

Trương Lục Nhượng cúi đầu.

Vài sợi tóc rơi trên trán đen nhánh, lông mày đen, đôi môi đỏ mọng khẽ vểnh.

Toàn thân bày ra một luồn không khí cấm dục lại cám dỗ.

Tô Tại Tại đột nhiên mở to mắt, lắp ba lắp bắp nói: “Cậu, cậu đừng, nhìn tôi như vậy.”

Trương Lục Nhượng nhíu mày: “Tôi nhìn cậu thế nào?”

“Cậu ném một ánh mắt quyết rũ cho tôi.” Tô Tại Tại đỏ mặt.

Trương Lục Nhượng: “…”

Anh thật sự không tưởng tượng nổi mình ném ánh mắt quyến rũ là dạng gì.

Nhưng mà anh cũng vô ý thức dời mắt.

Trương Lục Nhượng gãi gãi gò má, bình tĩnh nói: “Tôi với cậu không quen thuộc.”

Tô Tại Tại trừng mắt nhìn: “Nào có ban đầu cũng rất quen thuộc mà.”

Nghe nói như vậy.

Trương Lục Nhượng muốn nói, anh không muốn quen thuộc với cô.

Nhưng nhìn thấy biểu cảm của Tô Tại Tại, câu nói kia liền mắt kẹt trong cổ họng, cả buổi cũng không ra được.

Tiếng chuông giờ học tối vang lên trong sự yên lặng.

Xung quanh chỉ có vài học sinh đang châm rãi đi từ nhà vệ sinh trở về phòng học.

Bóng đèn trên đầu hư, chợt lóe một cái, làm khuôn mặt của hai người lúc sáng lúc tối.

Gió đêm nhẹ nhàng thổi, đung đưa nhánh cây.

Trương Lục Nhượng đột nhiên có hơi vô lực.

Anh thở dài, nói: “Trở về học.”

“…Ừ.”

Tô Tại Tại xoay người, đi về.

Sau khi đi mấy bước.

Cô lại quay đầu lại, không cam lòng nhìn anh.

“Cậu thật sự không muốn thêm WeChat tôi sao?”
Danh sách truyện HOT