Lọc Truyện

CÔ ẤY BỆNH KHÔNG HỀ NHẸ

Hiện tại website cần kinh phí duy trì nên hiện Quảng cáo ! Mong các bạn ủng hộ để bọn mình tiếp tục phát triển nhé
Anh đưa tay, muốn đỡ cô dậy.

Tô Tại Tại đau đến phát cáu, nghẹn ngào: “Đừng đụng tớ! Hu hu hu cậu ghét tớ thì cũng được, nhưng chó nhà cậu cũng ghét tớ… Mới lần đầu gặp nó đã muốn hại tớ.”

Thầm mến có thể làm cho tâm trạng con người thất thường đến lợi hại.

Hở ra là không ngủ được, hở ra là không ăn được đồ gì.

Hở ra là cười giống như người bị bệnh thần kinh, hở ra là… muốn khóc.

——《 Nhật ký của tiểu tiên nữ Tô Tại Tại 》

Trương Lục Nhượng cũng nhấc chân đi về.

Nghe được lời của cô, mi mắt anh nhướng lên, nghi ngờ nói: “Tại sao tôi phải thêm?”

Tô Tại Tại nhất thời cũng không biết trả lời thế nào.

Suy nghĩ một chút, cô mặt dày nói: “Bởi vì tớ muốn đó.”

“…”

Tô Tại Tại thật sự siêu cấp buồn rầu: “Cậu sợ cái gì chứ?”

Thêm một số WeChat thôi mà dáng vẻ cứ thà chết chứ không chịu khuất phục.

“Cậu xem, nhiều người muốn thêm WeChat của tớ như vậy, tớ đều không cho. Cậu có thể có WeChat của tớ, không vui vẻ không hăng hái không kích động sao? Không cảm thấy vinh hạnh sao? Không cảm thấy như miếng bánh từ trên trời rơi xuống sao?”

“…”

Thấy anh như vậy, Tô Tại Tại quyết định dùng phương thức chèn ép.

“Cho cậu ba giây, cậu không được từ chối, tối nay cậu phải đồng ý lời mời kết bạn của tớ.”

“Tô Tại Tại.” Trong mắt anh không có chút cảm xúc gì.

“Ba.”

“…”

“Hai.”

“…”

“Một.”

Thái độ tựa như bá vương của cô hoàn toàn làm cho Trương Lục Nhượng không thể làm gì được.

Ngẫm nghĩ chốc lát, anh rốt cuộc nói ra chữ: “Được.”

Pháo bông nổ tung ở trong đầu, nổ đùng đùng.

Tô Tại Tại còn chưa reo hò, thì nghe được anh mở miệng lần nữa.

“Nếu như trong kỳ thi giữa kỳ vật lý và hóa học của cậu đều đạt yêu cầu.”

Trong nháy mắt, Tô Tại Tại trải qua cảm giác từ thiên đường rơi xuống địa ngục.

“Nhượng Nhượng, cậu như vậy có hơi quá đáng đó.”

“…”

“Trương Lục Nhượng!”

“Vậy quên đi.”

Tô Tại Tại lập tức kinh sợ: “Tớ không phải ý đó…”

Nghe vậy, Trương Lục Nhượng cúi đầu.

Trong mắt chợt xuất hiện những ngôi sao ý cười.

Tô Tại Tại liếm môi, đáng thương hỏi: “Hai môn cộng lại một trăm điểm được không…”

Lần này anh rất dễ nói chuyện.

Không chút do dự liền đồng ý: “Ừ.”

Giám thị từ đầu kia đi tới.

Nhận được sự đồng ý của anh, Tô Tại Tại cũng không quá vui vẻ.

Đi vài bước, cô đột nhiên quay đầu, buồn bực không vui nói với anh: “Vậy tớ trở về.”

Nói xong tâm trạng nặng nề tiếp tục đi lên.

Trương Lục Nhượng đứng tại chỗ một hồi.

Cho đến khi giáo viên đến nhắc nhở, anh mới phản ứng lại.

Đi vào phòng học.

Nghĩ đến nét mặt của Tô Tại Tại vừa nãy.

Anh thất thần.

Đột nhiên có hơi hối hận.

Cảm giác mình làm khó người quá rồi.

… Có phải nói điểm cao quá hay không.

*****

Mặc dù còn hai ngày nữa là thi, nhưng mà Tô Tại Tại vẫn quyết định hấp hối giãy giụa, cho nên tuần này cô đều không đến trước mặt Trương Lục Nhượng tìm cảm giác tồn tại.

Vừa đến giờ tan lớp liền cầm sách vật lý hoặc sách hóa học xem.

Khi đi học cũng nghe giảng hết sức nghiêm túc.

Khương Giai nằm trên bàn nhìn cô viết bài.

Qua mấy phút.

Nhìn cô làm sai nát bét, Khương Giai có hơi không nhìn nổi nữa: “Đừng làm nữa, cậu thi không tới một trăm điểm thì cậu ta chắc chắn cũng sẽ thêm WeChat của cậu, đánh cược hay không?”

Tô Tại Tại dừng bút.

Ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào câu hỏi kia, lông mi mảnh xoăn của cô khẽ run.

“Cậu ấy sẽ không đâu.” Cô thấp giọng nói.

Trương Lục Nhượng biết cô thi không đến.

Cho nên mới nói như vậy.

Anh vẫn cảm thấy cô rất phiền, cho nên sẽ không cho cô có nhiều cơ hội làm phiền anh.

Tô Tại Tại rất rõ ràng.

Nhưng mà cho dù cô thi không đến, thì cũng muốn cố gắng một chút.

Cô chỉ có thể ôm một cái hy vọng nhỏ bé mà anh nhận lời, mới có thể gần anh thêm một bước.

“Giai Giai, cậu nói tớ cố chấp như vậy để làm gì chứ.” Tô Tại Tại chống cằm, buồn buồn, “Cho dù có thêm, tớ tìm cậu ấy thì cậu ấy chắc chắn cũng sẽ không để ý tớ.”

Cũng chỉ có thể làm như vậy.

Nhưng nghĩ đến có thêm nhiều cơ hội.

Thì lại trở thành một cám dỗ không thể nào kháng cự được.

*****

Sau khi kết thúc kỳ thi giữa kỳ chính là thứ bảy.

Tô Tại Tại đang ngủ say trên giường, thì chợt bị mẹ Tô bắt thức dậy.

Cô kêu rên một tiếng, liều chết phản kháng, giãy giụa chôn mình vào trong chăn.

Xung quanh lại yên tĩnh.

Nhưng Tô Tại Tại vẫn có thể cảm nhận được cảm giác tồn tại của mẹ Tô rất rõ ràng.

Nhịn một chút.

Cô kéo chăn từ trên mặt xuống.

Mặt đầy vẻ oan ức, cô nói: “Con ở trường mỗi ngày sáu giờ đã dậy rồi, mẹ lại để cho con ngủ thêm đi!”

Mẹ Tô ngồi bên mép giường cô, cây ngay không sợ chết đứng: “Sao mẹ lại không để cho ngủ thêm chứ? Bây giờ là bảy giờ.”

Tô Tại Tại: “…”

“Mau dậy đi, hôm nay mẹ muốn ăn cháo hải sản của Hứa Ký, con đi mua cho mẹ.”

Tô Tại Tại bụng đầy tức giận rời giường, nhưng lại không muốn nổi giận với mẹ Tô.

Bởi vì vừa tỉnh ngủ, nên đầu còn mơ mơ màng màng.

Một lát sau, cô mới phản ứng lại, ồm ồm nói: “Tự mẹ đi mua đi, hoặc là bảo ba mua cho mẹ, con lười động.”

“Ba con lười động, con cũng lười động.”

“…” Bà ấy cũng nói cô lười động…

“Hai tô cháo hải sản, nhớ về nhanh chút, mẹ với ba con chín giờ còn phải đi làm.”

… Cha mẹ ruột.

Nhưng mà Tô Tại Tại cũng rất muốn ăn tôm tươi của Hứa Ký.

Cô xoắn xuýt trên giường một lát, cuối cùng vẫn đứng dậy, ngoan ngoãn đi rửa mặt.

Thay quần áo xong, đi ra cửa phòng.

Ba Tô đang ngồi xem báo trên ghế salon ở phòng khách.

Tô Tại Tại đi tới.

Cầm ly nước trên bàn trà, uống một ngụm.

Rồi sau đó ra vẻ tùy ý lầm bầm: “Không biết ba làm ba con thế nào, sáng sớm đã sai con gái thương yêu của mình đi mua đồ ăn sáng.”

“…”

“Con cưng của người khác đều là nâng trong lòng bàn tay mà cưng chìu.”

“Nhà chúng ta đặc biệt.” Ba Tô lật một trang báo, mở miệng.

“Sao ạ?”

“Nhà chúng ta là giẫm dưới lòng bàn chân.”

Tô Tại Tại: “…”

Cô giận dữ cầm chìa khóa xe đạp ra cửa.

*****

Sáng sớm không khí đặc biệt tốt.

Gió ẩm ướt thổi vào mặt, mang theo mùi vị cỏ xanh.

Ánh mặt trời vàng rực chiếu xuống, nhưng lại không chói mắt.

Tô Tại Tại đẩy xe đạp từ trong nhà xe ra ngoài.

Sau khi ngồi lên, liền hướng về phía cổng tiểu khu đi ra.

Có thể là bởi vì còn chưa tới giờ làm việc, nên dọc đường đi có rất ít người đi.

Lúc đến ngã tư của tiểu khu.

Tô Tại Tại đột nhiên chú ý đến một người thiếu niên đang đứng trên bãi cỏ.

Mặc chiếc áo thun màu đen, và quần jean tối màu dài đến đầu gối.

Tóc đen rối bù, có hơi xốc xếch.

Trên tay còn cầm một sợi giây màu đen.

Tô Tại Tại nhìn đến nhập thần.

Không chú ý tới bên cạnh có một cái bóng trắng vụt qua.

Đợi đến lúc cô lấy lại tinh thần, mới phát hiện một con chó to màu trắng chạy tới.

Thiếu chút nữa đụng phải.

Tô Tại Tại vội vàng quẹo cua.

Nhất thời kiểm soát không tốt, xe đạp khẽ đảo, cả người té xuống đất.

Rầm ——

Một tiếng vang thật lớn.

Nghe được động tĩnh, thiếu niên nhìn sang. 

Đôi mắt anh căng thẳng, tựa hồ có chút không dám tin tình huống hiện tại.

Rất nhanh sau đó anh liền phản ứng lại, chạy qua bên này.

Tô Tại Tại bật khóc, nước mắt điên cuồng tuôn ra.

Mùa hè mặc quần short, phần da thịt lộ bên ngoài đều bị cọ ra máu.

Tô Tại Tại nghĩ chỉ là mua đồ ăn sáng, nên mang một đôi dép đi ra ngoài.

Cho nên bây giờ rất hối hận.

Bởi vì cô thấy móng ngón chân cái của cô bật lên.

Đi đôi với điều đó, là máu đỏ tươi chậm rãi từ bên trong tuôn ra ngoài.

Tô Tại Tại bị cảnh tượng này kích thích gào khóc.

Mặc dù nói Tô Tại Tại có rất nhiều nỗi sợ hãi, nhưng sợ nhất vẫn là đau.

Theo như lời của Khương Giai mà nói, chính là.

Bứt một sợi tóc của cô, cô có thể khóc một tiếng.

Trương Lục Nhượng nhanh chóng chạy đến bên cạnh cô.

Nhìn cô như vậy, anh có chút không biết làm sao.

Anh đưa tay, muốn đỡ cô dậy.

Tô Tại Tại đau đến phát cáu, nghẹn ngào: “Đừng đụng tớ! Hu hu hu cậu ghét tớ thì cũng được, nhưng chó nhà cậu cũng ghét tớ… Mới lần đầu gặp nó đã muốn hại tớ.”

Chú chó Samoyed bên cạnh bọn họ ngoắc ngoắc cái đuôi, nghiêng đầu, lè lưỡi.

Trương Lục Nhượng ngồi xổm xuống, nét mặt khó coi: “Đi bệnh viện.”

Tô Tại Tại đột nhiên nghĩ tới lời của Khương Giai.

Bạn nữ kia khóc trong phòng học cả một buổi chiều, Trương Lục Nhượng cũng không quan tâm.

Tô Tại Tại gần như có thể tưởng tượng được cảnh tượng tiếp theo.

Trương Lục Nhượng đập một số tiền lớn về phía cô, bảo cô khập khiễng cút đi.

Toàn thân đau nhức làm cho cô không có lý trí đi suy nghĩ nên làm thế nào.

Giống như một đứa trẻ quấn người.

Cô đưa tay níu lấy vạt áo của Trương Lục Nhượng, nói lời độc ác.

Nhưng mà giọng nói lại yếu đuối, không có sức uy hiếp chút nào.

Vừa nói vừa nghẹn.

“Trương Lục Nhượng, nếu cậu dám bỏ tớ lại, thì tớ muốn mạng cậu.”
Danh sách truyện HOT